Chương 40: Tác hợp

Đã đồng ý rồi thì đương nhiên phải nói được làm được.

Sáng hôm sau, chị Mạn liền hẹn Hà Quất tới tiệm nail, ban đầu nói là muốn làm móng cho cô, sau lại biết cô mới làm móng mấy hôm trước, liền đổi giọng bảo lâu rồi không gặp, nhớ cô một chút.

Tóm lại là tìm cớ để hẹn cô ra ngoài gặp mặt.

Cúp máy xong, Hà Quất vẫn thấy khó hiểu: "Không lẽ có chuyện gì à?"

"Ai gọi đó?"

Hà Tiêu từ phòng ngủ bước ra, trên người còn mặc bộ đồ ngủ Hà Quất mới mua cho mấy hôm trước. Vừa đi đến bên cạnh cô, cánh tay đã quàng lấy eo cô một cách rất tự nhiên.

"Chị Mạn gọi nói là nhớ em. Mà em cứ thấy kỳ kỳ, chắc là có chuyện gì đó."

"Có gì thì đến đó rồi biết, tiện thể ra ngoài đi dạo, xem tiến độ sửa sang tiệm trái cây luôn."

Hà Tiêu cúi người lại gần, hôn lên má mềm mềm của cô một cái: "Anh đi đặt bánh kem trước, mai đưa em về nhà ông bà ngoại, tiện thể mừng sinh nhật muộn của bà ngoại."

Nói xong lại nâng mặt cô lên hôn thêm một cái, còn làm bộ ngờ nghệch hỏi: "Mặt chị sao mà mềm dữ vậy? Người cũng mềm mềm thơm thơm."

Anh cúi đầu xuống, dí mũi vào hõm cổ cô hít sâu một cái.

Hà Quất sớm đã quen với mấy trò này của anh, lúc ngủ thì ôm riết không buông, ngủ dậy thì dính người, ôm hôn đủ kiểu. Hôn má, hôn cổ, hôn xương quai xanh, thậm chí hôn môi cũng là chuyện thường.

"Trước tính cho em ở bên ông bà ngoại thêm mấy ngày, giờ anh đổi ý rồi... không được ở lâu đâu, nhiều nhất ba ngày thôi, không thì anh phát điên mất." Hà Tiêu bày ra vẻ tội nghiệp.

Nếu không phải vì tiệm trái cây đang sửa, cần người trông coi thường xuyên, thì anh cũng muốn theo luôn.

Chỉ tiếc là không thể bỏ mặc cửa tiệm.

"Nhiều nhất ba ngày, ba ngày sau anh sẽ đến đón em." Hà Tiêu nhấn mạnh lại lần nữa.

Ánh mắt anh nhìn từ trên xuống dưới, lướt qua từng đường nét khuôn mặt cô, cuối cùng dừng lại nơi đôi môi đỏ, lưu luyến không rời: "A Quýt, hay là... mấy ngày này tối anh lái xe qua nhà ông bà ngoại ngủ luôn đi, như vậy buổi tối còn được gặp em."

Dù gì cũng gần, lái xe tầm hơn bốn mươi phút.

Ngủ ở nhà ông bà ngoại cũng không sao, sáng hôm sau lại quay về huyện là được.

"Không được."

Hà Quất từ chối thẳng, "Anh ngủ bên đó không tiện."

Về việc "không tiện" chỗ nào, Hà Tiêu tự biết trong lòng: "Anh có thể nhịn, ở nhà ông bà không làm."

"... Anh nhịn được hả?"

Hà Quất căn bản không tin anh có thể nhịn khoản đó.

Trước kia thì còn có thể, chứ từ lúc "phá giới" rồi thì anh chẳng nhịn nổi tí nào.

Ngay cả Hà Tiêu cũng rơi vào trạng thái nghi ngờ bản thân.

Có vẻ thật sự... không nhịn được.

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Hà Tiêu cũng đành từ bỏ ý định: "Thôi được rồi, mấy ngày này anh không qua nữa, ba ngày sau đến đón em."

"Nhiều hơn ba ngày là anh điên mất đó!"

Hà Quất bị câu này chọc cười. Trước đây đâu thấy anh bám cô dữ vậy, giờ thì như thể muốn dán cả người lên cô cho xong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!