Chương 4: Tính là huề nhau?

Biết được sự thật, Hà Quất cố ý né Hà Tiêu. Vốn dĩ buổi sáng hai người đã chẳng cùng đi đến cửa hàng, trưa tối trước đây còn ăn chung, nhưng Hà Quất cũng vin cớ muốn ăn ở gần đó, tránh cảnh ngồi ăn với anh.

Mỗi ngày Hà Tiêu đến cửa hàng là Hà Quất rời đi, lấy cớ nói muốn về nghỉ ngơi.

Suốt ba ngày liền đều như vậy.

Về khu chung cư rồi, cô ngồi một mình trên chiếc xích đu dưới sân, đờ người ra, mặc cho gió lạnh tạt vào mặt, vẫn cứ ngồi dưới nhà.

"Quýt à?"

Từ xa vang lên một tiếng gọi, Hà Quất quay đầu nhìn, thấy là Chử Tích, trên mặt mới nở chút ý cười.

"Sao cậu lại tới? Hôm nay không bận à?" Hà Quất hỏi.

"Không bận, nay thứ Sáu mà, phải năm sáu giờ chiều mới bắt đầu bận." Chử Tích mở lớp piano, cuối tuần bận nhất, thứ Hai đến thứ Sáu thì chỉ bận sau giờ tan học của học sinh.

Cô ấy ngồi lên chiếc xích đu bên cạnh Hà Quất: "Tớ nghe nói cậu chia tay thầy Chu rồi?"

Thị trấn nhỏ nên chuyện truyền nhanh, chuyện giữa Hà Quất và Chu Nguyên trong ba ngày đã lan khắp thị trấn, lại còn thêm mắm dặm muối thành lộn xộn đủ kiểu.

Chử Tích biết chuyện, Hà Quất cũng chẳng lạ: "Ừ, mới chia tay."

"Anh ta... bị cậu bắt gặp đi xem mắt với người khác à?" Chử Tích dè dặt hỏi.

Hà Quất mím chặt môi, nhất thời không biết phải đáp sao.

Bề ngoài thì đúng là Chu Nguyên đi xem mắt bị cô bắt gặp, nhưng chuyện anh ta đi xem mắt là bị Hà Tiêu đứng sau giở trò, thì lại là chuyện khác.

Thấy vẻ khó xử trên mặt cô, Chử Tích tưởng cô vì chuyện này mà buồn, vội an ủi: "Tớ còn tưởng anh ta là người thật thà, ai ngờ cũng chả thật thà. Đàn ông á, quả nhiên phải đợi đến ngày bị treo lên tường mới chịu thật thà."

Khẽ đu đưa xích đu, Chử Tích cũng để ý sắc mặt Hà Quất.

"Cậu cũng đừng buồn nữa, để sau này tớ giới thiệu cho cậu người ngon hơn! Chọn người cao ráo, dáng đẹp, mặt mày ưa nhìn, nhìn phát là tính hấp dẫn bùng nổ ấy!"

Hà Quất bị câu đó chọc cười: "Thôi đi, giờ tớ chẳng có hứng yêu đương gì đâu, đợi cửa hàng trước và sau Tết bận rộn qua đã rồi tính."

Cửa hàng trái cây bận nhất là trước sau Tết, Tết sắp đến nơi, Hà Quất cũng không muốn phiền lòng vì chuyện này. Cô đứng dậy: "Ngoài trời lạnh quá, lên nhà uống chút trà đi cho ấm người."

Chử Tích vội nhảy khỏi xích đu, khoác tay cô cùng đi lên lầu. Đợi Hà Quất rút chìa khóa mở cửa, một mùi bánh mì nhè nhẹ bay tới. Quen biết Hà Quất nhiều năm, Chử Tích sớm đã coi nhà cô như nhà mình, đi thẳng vào bếp.

Thấy trong lò nướng có bánh cupcake chocolate, cô ấy lấy hai cái ra, đưa một cái cho Hà Quất vừa bước vào.

"Xem ra tâm trạng cậu cũng ổn đấy, còn có hứng làm đồ ngọt."

"... Không phải tớ làm."

"Vậy ai làm?" Chử Tích cắn một miếng, như bỗng nhớ ra chuyện gì, mới à lên kinh ngạc: "Hà Tiêu à?"

Hà Quất ừ một tiếng, cầm cupcake lững thững đi ra phòng khách.

Chử Tích theo sau nói: "Hà Tiêu đúng là quá toàn năng, biết nấu cơm hầm canh, còn làm được đồ ngọt. Kiểu đàn ông như thế khó kiếm lắm đó."

Nghĩ tới lần chạm mặt vội vàng ở cửa hàng trái cây, Chử Tích liền hào hứng, ngồi sát bên Hà Quất, hai người cùng ngồi xuống. Cô ấy phấn khích: "Tớ vừa ghé cửa hàng trái cây liếc Hà Tiêu một cái, giờ cậu ta cao ít nhất cũng trên 1m85, dáng người thì thôi rồi. Mặt mũi cũng đẹp, nhìn phát là tính hấp dẫn căng đét."

"Vừa biết nấu ăn, vừa có sức, đẹp trai, thân hình chuẩn, tiếc là hai người là chị em, không thì thật sự có thể thử một phen!"

Cô ấy tiếc nuối thở dài.

Hà Quất ngồi cạnh chỉ khẽ mím môi, mắt nhìn chiếc cupcake trong tay như có điều suy nghĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!