Ở nhà nghỉ ngơi liền hai ngày, thứ Hai hôm đó đúng dịp lớp học piano của Chử Tích được nghỉ, Hà Quất mới ra ngoài cùng Chử Tích đi dạo phố.
Trời nóng, hai người mua đồ uống lạnh xong, loanh quanh dạo vài vòng, không chọn được bộ nào vừa ý, đành quay về nhà họ Hà.
Vừa vào cửa, Hà Tiêu liền thò đầu từ trong bếp ra.
Thấy là hai người họ, anh cười cười bưng từ bếp ra nửa quả dưa hấu đã cắt sẵn, còn cắm thêm thìa bên trên.
"Sao cậu biết mà vừa đúng lúc bọn tôi về, lại vừa đúng lúc dưa hấu cắt xong luôn vậy!" Chử Tích nghi ngờ liếc nhìn Hà Quất, cười cười đầy ẩn ý: "Hay là có ai báo trước cho cậu, nói bọn tôi sắp về rồi?"
Lúc trên đường về đã thấy Hà Quất cầm điện thoại nhắn tin, giờ nghĩ lại chắc là đang nhắn với Hà Tiêu.
"Hai người các cậu..." Chử Tích kéo dài âm cuối, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người: "Không phải là đang quen nhau đấy chứ?"
Hà Quất không đáp, chỉ nhận lấy nửa quả dưa từ tay Hà Tiêu, thay dép rồi đi đến sofa ngồi ăn.
Hà Tiêu thì lại thừa nhận rất dứt khoát: "Đang quen, hơn một tháng rồi."
"Cái gì?!" Chử Tích hét to như thể có ai giẫm trúng đuôi cô nàng: "Hà Quất, cậu quá không có tình nghĩa rồi đấy! Hai người quen nhau hơn tháng rồi mà cậu không nói với tớ một câu nào! Tớ còn coi cậu là bạn thân nhất cơ mà, chuyện như vậy sao lại không nói cho tớ biết!"
Nhưng Hà Quất thực sự rất ngại nói với người quen, luôn cảm thấy giữa cô và Hà Tiêu như thể một mối quan hệ không thể phơi bày ra ánh sáng.
"Cô ấy ngại, không tiện nói." Hà Tiêu đỡ lời, rồi lại mang từ trong bếp ra hai hộp bánh quy và hai hộp thịt bò khô vừa làm hôm qua: "Hai người cứ ở nhà nghỉ ngơi đi, anh ra cửa hàng trông một chút. Tối muốn ăn gì thì nhắn cho anh."
Câu cuối rõ ràng là nói với Hà Quất.
Hà Quất khẽ "ừ" một tiếng.
Thấy Hà Tiêu rời đi, cửa vừa đóng lại, Chử Tích đã lập tức nhào đến hỏi: "Quen Hà Tiêu cảm giác thế nào? Có phải rất tốt không?"
Hà Quất vừa ăn dưa hấu vừa nghĩ, nước dưa ngọt mát trôi xuống bụng, bao nhiêu nóng bức khi đi ngoài trời cũng tan biến. Gió từ ban công thổi qua làm tóc lay động, cô cúi mắt nhìn phần ruột dưa đỏ au, mãi một lúc mới hờ hững đáp: "Cũng được."
"Cái gì mà cũng được, tốt là tốt, không tốt là không tốt, ai lại trả lời kiểu vậy?"
Chử Tích cắn một miếng dưa to, ngả lưng vào sofa, nghiêng đầu nhìn cô. Vừa nhìn thấy bộ nail mới trên tay Hà Quất, cô nàng lập tức kéo tay cô qua, lại hét ầm lên lần nữa: "Trời ạ! Cậu lại làm móng nữa hả! Hà Quất, bao nhiêu năm rồi cậu không làm móng?"
"Tớ nhớ lần cuối cậu làm là năm hai đại học, còn là kỳ nghỉ đông ấy!"
Cô nàng cầm tay Hà Quất ngắm tới ngắm lui, như thể phát hiện ra lục địa mới.
"Quả nhiên là quen Hà Tiêu rồi khác hẳn nhé, tóc mới uốn nè, móng tay cũng làm rồi... cái này gọi là gì? Gọi là cuộc sống hạnh phúc đấy!"
Giọng hét và những biểu cảm ngạc nhiên của Chử Tích làm Hà Quất không nhịn được, cong môi cười nhẹ, rút tay khỏi tay cô nàng: "Thôi đi, mau ăn dưa đi."
Nhưng với tính cách nhiều chuyện như Chử Tích, sao có thể ngoan ngoãn ăn dưa cho được.
Cô nàng ghé sát lại, mặt đầy hóng hớt: "Hai người có làm chưa?"
Ầm!!!
Đầu óc Hà Quất như nổ tung, cả khuôn mặt đỏ ửng.
"Chử Tích, cậu..."
"Tớ chỉ hỏi thôi mà, người lớn rồi, nói mấy chuyện này cũng chẳng sao cả. Nhưng nhìn phản ứng cậu thế kia, chắc là làm rồi."
Chử Tích ôm lấy cánh tay Hà Quất, làm nũng lắc lắc, "Cảm giác thế nào? Ổn chứ? Có siêu sướng không?"
Hà Quất úp tay vào trán cô nàng, dùng sức đẩy ra xa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!