Mùa hè trời sáng rất sớm, hơn bảy giờ Hà Tiêu đã dậy nấu bữa sáng, đợi đồ ăn làm xong, Hà Quất vẫn còn đang ngủ.
Anh đi sang phòng Hà Quất, cúi người xuống hôn lên mặt cô một cái: "Anh ra cửa hàng xem tình hình chút, em cứ ngủ ngon, trưa anh về nấu cơm cho em."
Hà Quất mơ màng ừ một tiếng, mắt vẫn nhắm nghiền.
Anh lại cúi xuống hôn lên khóe môi cô một cái nữa rồi mới thoả mãn rời đi. Ăn sáng đơn giản xong, anh liền thẳng tiến đến cửa hàng trái cây.
Trái cây trong cửa hàng đều đã bán hết, ngoài cửa dán một tờ giấy in sẵn, trên đó viết: Cửa hàng nâng cấp cải tạo, chọn ngày khai trương lại!
Đây là tờ giấy Hà Tiêu nhờ chị Lỵ và mọi người đi in ở tiệm gần đó, dán lên cửa để mấy khách hàng cũ biết rằng cửa hàng trái cây này vẫn sẽ tiếp tục hoạt động.
Cửa mở ra, bên trong đã được chị Lỵ và mấy người khác dọn dẹp sạch sẽ, nhưng chắc do để không một thời gian, lại đóng kín cửa, bên trong có phần oi bức. Như thể mùi trái cây nhiều năm bị ủ lại lên men tạo thành mùi khó chịu.
Hà Tiêu đi một vòng trong cửa hàng, lúc ra ngoài thì đúng lúc dì Lâm từ quán cơm bên cạnh đi ra, tay còn cầm một củ tỏi đang bóc vỏ.
Thấy Hà Tiêu, dì Lâm mừng rỡ: "Dì nói sao hình như nghe thấy động tĩnh, thì ra là Hà Tiêu về rồi à! Cuối cùng cũng về rồi, bao lâu rồi không thấy Quýt, cũng chẳng thấy cháu, thiệt là nhớ muốn chết luôn á!"
Nghe tiếng, chú Chu cũng từ quán cơm đi ra, tay cầm dao thái, trên dao còn dính tí hành lá băm nhỏ.
"Đúng là Hà Tiêu rồi! Chú cứ tưởng cháu không định quay lại nữa chứ, chú với dì Lâm còn tính, nếu cháu với Quýt không quay lại, thì hai vợ chồng chú thuê luôn mặt bằng nhà cháu, mở tiệm trái cây luôn, biết đâu còn được hưởng chút phúc từ cửa hàng cũ của hai đứa, mấy khách quen còn ghé mua!"
Chú Chu cười hề hề, vốn đã thật thà giờ lại càng thêm chất phác.
Dì Lâm nghe vậy cũng cười toe toét: "Nhưng mà nhà dì cũng bận tối mắt với cái quán cơm này rồi, thêm tiệm trái cây nữa là lo không xuể. Vẫn là hai đứa cháu quay lại mở tiệm là tốt nhất, chúng ta còn có thể vừa làm vừa trò chuyện cho vui."
Vừa nói vừa bóc được vài tép tỏi, vỏ tỏi được nhét vào túi tạp dề.
Dì như nhớ ra chuyện gì, nụ cười trên mặt liền thu lại, ngẩng đầu nhìn về phía Hà Tiêu: "Quýt về chưa?"
"Về rồi."
Nhắc đến Hà Quất, gương mặt Hà Tiêu dịu dàng như mặt hồ gợn sóng, từ từ lan tỏa: "Cô ấy hơi mệt nên đang nghỉ ngơi ở nhà. Đúng lúc mấy ngày tới cửa hàng còn phải sửa sang lại, chưa mở cửa bán được, cô ấy cũng không cần qua đây, nên cháu bảo cô ấy mấy hôm nay đừng tới."
Dì Lâm gật đầu: "Phải rồi, bên này để cháu trông là được. Trời nóng, Quýt đừng chạy qua chạy lại nhiều nữa."
Hà Tiêu cười trêu: "Dì Lâm nói vậy là thiên vị rồi. Trời nóng thì cháu trông được, sao cô ấy lại không trông được?"
Dì Lâm liếc mắt cười khẩy: "Cháu thì khác gì, dì còn lạ gì cháu nữa!"
"Trước kia hai đứa cùng trông tiệm, bận tới vậy cháu còn không nỡ để con bé động tay động chân, ngày nào cũng về nhà nấu cơm cho nó, ba mẹ lo cho con cũng chưa chắc được như vậy đâu!"
Dì vừa nói xong đã quay đầu lườm chú Chu: "Ông nhìn Hà Tiêu kìa, rồi nhìn lại ông đi! Tôi sáng dậy sớm tối về khuya làm việc cực khổ, mà tới giờ cũng chưa từng được ông nấu cho một bữa cơm!"
Chú Chu là đầu bếp của quán, chỉ nấu cơm cho khách, chưa bao giờ nấu cho người nhà ăn, từ trước đến nay vẫn vậy.
Bị đem ra so sánh, chú Chu biết mình sai, bèn mím môi chẳng nói lời nào, lại xách dao quay vào quán tiếp tục thái hành.
Hà Tiêu cúi đầu cười: "A Quýt từ nhỏ đến lớn chưa từng làm việc gì cả, giờ đương nhiên là cháu không nỡ để cô ấy làm."
Dì Lâm bên kia nghe thấy hai chữ "A Quýt", lập tức ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt có vài phần dò xét. Chỉ trong vài giây, ánh mắt đã thay đổi mấy lượt, như thể đã nhìn thấu Hà Tiêu.
Dì hạ giọng hỏi: "Hai đứa... ở bên nhau rồi?"
"Ừm." Hà Tiêu cũng chẳng định giấu dì Lâm, sảng khoái thừa nhận.
Dì Lâm kích động gật đầu liên tục, khoé miệng muốn nứt đến mang tai, trong ánh mắt tràn đầy vui mừng: "Tốt quá! Tốt quá! Hà Tiêu, sau này cháu phải đối xử thật tốt với Quýt đấy, đừng có bắt nạt nó."
"Dì yên tâm, cháu không nỡ bắt nạt cô ấy đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!