Chương 36: Thận tốt

Đàn ông sau khi khai trai, chỉ biết được đằng chân lại lân đằng đầu, vô độ không chừng mực. Câu này đặt lên người Hà Tiêu, quả thật là đúng không sai chữ nào.

Bao cao su mỗi lần mua đều là mua vài hộp liền, mỗi lần Hà Quất nhìn thấy mấy cái hộp đó là có thể tưởng tượng ra được vẻ mặt kinh ngạc của thu ngân, bởi bình thường có ai lại mua nhiều như thế đâu?

Vì vậy Hà Quất cảm thấy Hà Tiêu rất không bình thường. Anh đặc biệt nghiện chuyện đó, mỗi ngày đều phải kéo cô ra mà quấn quýt.

Hà Quất chỉ có thể liên tục tự nhủ trong lòng: Không sao, qua hai mươi lăm tuổi chắc anh sẽ yếu thôi.

Trải qua tròn một tháng sống chẳng biết xấu hổ, đến ngày trước khi chuẩn bị quay về huyện Kỳ Viên, hai người thu dọn hành lý xếp vào xe, sáng hôm sau đợi chủ nhà đến kiểm tra nhà xem có hư hại gì không, xác nhận không vấn đề gì rồi mới lái xe rời đi.

Nhưng ngay từ lúc ngồi lên xe, Hà Quất đã mơ hồ cảm thấy bất an, suốt dọc đường chẳng gượng nổi một nụ cười.

Đi được nửa chặng, xe rẽ vào trạm dừng nghỉ.

"Lại lo lắng về việc bị người ta bàn tán sau khi quay về à?" Hà Tiêu sao có thể không nhận ra sự khác lạ của cô, giọng điệu tùy ý, ngay cả trong tiếng nói cũng mang theo ý cười, như thể hoàn toàn không để tâm tới chuyện đó.

Hà Quất quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nhíu mày. Trong xe yên tĩnh một lúc lâu, cô mới nhỏ giọng "ừ" một tiếng: "Ở ngoài thì tạm thời không cần nghĩ những chuyện đó, nhưng về rồi thì lại khác."

Rời khỏi huyện Kỳ Viên, cô như thoát khỏi cái lồng giam của chính mình, ít nhất cũng có thể ngắn ngủi tận hưởng chút tự do.

Ở nơi đó với Hà Tiêu, cô có thể buông lỏng bản thân đôi chút, không cần lo hai người sẽ bị dị nghị, dù gì ở đó cũng chẳng ai biết họ từng là chị em.

Nhưng một khi quay về huyện Kỳ Viên, mọi chuyện lại không còn như vậy. Dù Hà Tiêu từng nói, chắc cũng chẳng ai bàn ra tán vào, nhưng Hà Quất vẫn không ngừng lo, không ngừng sợ.

Cô quay lại nhìn Hà Tiêu, vừa chạm phải ánh mắt anh, đôi môi đỏ khẽ mấp máy, lắp bắp nói: "Hà Tiêu, hay là... hay là chúng ta vẫn nên..."

"Đã ngủ với nhau rồi, em nghĩ còn có thể quay lại làm chị em được chắc?" Hà Tiêu cau mặt, lạnh giọng cắt lời cô.

Thấy Hà Quất im lặng không phản bác, anh lại tiếp lời: "Nếu em dám vì chuyện này mà nói chia tay, anh cũng không ngại gọi điện ngay bây giờ, nói cho tất cả mọi người biết quan hệ hiện tại của chúng ta!"

Hà Quất khẽ cắn môi, chột dạ không nói gì thêm. Thật ra, cô cũng đang muốn nói chia tay.

Đối diện với những điều chưa biết, nỗi sợ trong lòng cô phóng đại đến mức bao trùm hết mọi ngọt ngào của tháng ngày vừa qua.

Nhưng bị Hà Tiêu dọa kiểu đó, cô cũng chẳng dám nói nữa.

Thấy sắc mặt cô không tốt, Hà Tiêu biết mình lỡ lời, giọng hơi quá, bèn vội vã xin lỗi: "A Quýt, xin lỗi, anh không định quát em... anh chỉ là không muốn chia tay thôi."

Tháo dây an toàn, anh nghiêng người tới gần, Bàn tay to nhẹ nhàng vuốt lên gò má cô, khẽ hôn một cái lên đôi môi ấm mềm, chỉ chạm nhẹ rồi dừng.

Ánh mắt anh mơn man theo từng đường nét khuôn mặt cô, gần như đang dỗ dành: "Những chuyện em lo, anh sẽ lo liệu hết."

"Về tới nơi, em cứ ở nhà nghỉ ngơi, anh đi sắp xếp việc sửa sang lại cửa hàng. Đợi khi việc đó ổn thỏa rồi anh sẽ đưa em tới nhà ông bà ngoại, tổ chức lại sinh nhật cho bà, lúc đó em cứ ở lại vài hôm, bầu bạn với hai người."

"Mọi chuyện khác cứ để anh xử lý, em chỉ cần ở bên bà là được."

Tính cách vốn là như vậy, cùng một chuyện, Hà Quất sẽ chọn trốn tránh, còn Hà Tiêu lại chọn giải quyết.

Hà Quất hơi ngẩng mắt, trong mắt ánh lên chút đỏ, ánh nhìn mềm mại.

Nhưng khi cô nhìn anh với đôi mắt đỏ hoe như thế, Hà Tiêu lại vô thức nuốt một ngụm nước bọt. Trong đầu anh chỉ còn một câu cô khóc đẹp thật đấy.

"Em gặp chuyện gì cũng chỉ biết trốn tránh, có phải rất vô dụng không?"

"Sao lại thế được? Hoàn cảnh của chúng ta khác nhau. Em là con gái, lại là chị, nếu thật có lời ra tiếng vào, người chịu thiệt nhiều nhất cũng là em. Em muốn tránh né cũng hợp lý thôi."

Ngón tay anh khẽ vuốt má cô, ánh mắt dịu dàng: "A Quýt, anh từng nói rồi, chỉ cần chúng ta không chia tay, mọi chuyện khác cứ để anh lo. Em chỉ cần làm những gì em muốn."

"Nhưng em phải cho anh cơ hội thì anh mới có thể lo liệu được, đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!