Ngày mưa, nằm trong chăn xem phim, trong bếp có người đang chuẩn bị bữa ăn, lại còn là những món cô thèm muốn đã lâu, đây có lẽ chính là kiểu hạnh phúc mà Hà Quất từng mơ đến.
Xem được nửa bộ phim, ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn, tâm trí Hà Quất đã bay đến tận phòng bếp.
Cô vứt điện thoại sang một bên, ngồi dậy bước vào bếp. Hà Tiêu đã làm xong món tôm hùm cay, thấy cô đến liền biết ngay cơn thèm ăn trong bụng cô đã bị mùi thơm câu ra ngoài.
Hà Tiêu đang cầm đuôi cá, thấy cô đứng ngoài cửa liền nói: "Em mang tôm hùm ra ngoài ăn trước đi, anh làm xong cá chua ngọt rồi ra liền."
Thấy Hà Tiêu chuẩn bị chiên cá, Hà Quất lập tức bưng tôm hùm rời khỏi bếp.
Đúng lúc đó chuông điện thoại vang lên, là điện thoại của Hà Tiêu, người gọi đến là Lý Tham.
Hà Quất quay đầu nhìn vào trong bếp, nghe thấy tiếng cá chiên lép bép bên trong, liền cầm điện thoại đi ra phòng khách.
Sợ bị dầu bắn lên người, cô chỉ đứng ngoài cửa bếp, ló đầu vào nói: "Lý Tham gọi nè."
"Em nghe giùm anh đi, hỏi xem có chuyện gì." Hà Tiêu không ngoảnh đầu lại.
Nghe vậy, Hà Quất cầm điện thoại ra ghế salon trong phòng khách rồi bấm nghe. Còn chưa kịp mở miệng hỏi, đầu bên kia đã vang lên giọng nói quen thuộc: "Hà Tiêu, tôi chỉ ra ngoài điều tra vụ án có chút xíu, quay về thì thấy tiệm trái cây của cậu sắp bán sạch hàng rồi! Là sao vậy? Không định làm nữa à?"
"Lý Tham, là tôi, Hà Quất đây."
"Hử? Chị Quýt à?"
Lý Tham như bị bất ngờ lắm, giây sau liền kéo dài giọng một cách hiểu ý: "Ồ~ tôi hiểu rồi, thế thì không sao đâu. Hai người ra ngoài chơi chơi cũng tốt, tiệm trái cây có thể để đó, để sau tính cũng được, không gấp đâu."
"À đúng rồi, tiệc đầy tháng của Nhất Nhất chị còn chưa uống đâu đó, đợi hai người về, tôi mời riêng hai người ăn một bữa!"
Hà Quất cười: "Ăn riêng thì khỏi đi, đợi đến sinh nhật một tuổi rồi ăn luôn."
Cô quay lại liếc nhìn vào bếp, thăm dò hỏi: "Cậu tìm Hà Tiêu có việc gì không? Hay lát nữa tôi kêu anh ấy gọi lại cho?"
"Không cần không cần, không có gì quan trọng đâu, tôi chỉ lo lắng tiệm trái cây bị gì thôi, không sao là được... Vậy nhé, hai người cứ làm việc đi, tôi không làm phiền nữa, tôi cúp máy đây!"
"Ừ."
Cúp máy xong, Hà Quất đặt điện thoại về chỗ cũ.
Cô ngoan ngoãn ngồi trước bàn trong phòng khách, mắt dán chặt vào thau tôm hùm to tướng kia, nhưng vẫn chưa đụng đũa. Đến khi Hà Tiêu mang cá chua ngọt ra, hai người mới cùng nhau ăn.
"Lý Tham không có việc gì đâu, chỉ thấy tiệm trái cây sắp hết hàng nên gọi hỏi tình hình chút thôi."
"Không sao là được rồi."
Con cá chua ngọt đầu hai bên cong lên, nước sốt sánh mịn rưới lên trên. Hà Quất gắp một miếng nhỏ, đúng chuẩn hương vị cô muốn ăn, vừa đủ ngọt, vừa đủ chua, không lệch vị, vừa miệng đến kỳ lạ.
Hà Quất tò mò hỏi: "Anh từng học ở nhà hàng lớn nào à? Sao nấu ăn giỏi vậy?"
"Chắc do có chút thiên phú với chuyện nấu nướng. Đây là lần đầu tiên anh làm cá chua ngọt, lên mạng coi công thức một cái là biết làm luôn."
Nói rồi anh cũng gắp một miếng nhỏ ăn thử, tự mình cũng hài lòng gật đầu: "Vị không tệ."
"Anh nấu được vậy mà không mở nhà hàng thì uổng ghê."
"Không mở được đâu, anh nấu đều là dựa theo khẩu vị và sở thích của em."
Anh chỉ tình nguyện nấu cho mỗi mình Hà Quất mà thôi.
Ngày mưa, hai người vừa xem phim vừa ăn cá chua ngọt và tôm hùm, món nào cũng ăn sạch sành sanh. Hà Quất còn thường xuyên được Hà Tiêu bóc sẵn tôm rồi đút cho ăn. Ăn xong hai món đó, lại luộc ít mì rồi trộn vào nước sốt tôm hùm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!