Ngày mưa, ánh sáng u ám xuyên qua khe rèm chiếu vào phòng ngủ, cách âm của căn nhà không tốt, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng động phát ra từ trong bếp.
Hà Quất mơ mơ màng màng mở mắt, sờ lấy điện thoại, màn hình sáng lên, đã hơn mười giờ rồi. Cô đoán chắc Hà Tiêu đang ở trong bếp nấu cơm, nên mới từ từ ngồi dậy, vén chăn xuống giường, chậm rãi mở cửa phòng ngủ bước ra ngoài.
Cửa bếp đang đóng, Hà Quất dứt khoát đi đánh răng rửa mặt trước.
Nhìn gương mặt quen thuộc trong gương, ánh mắt cô lại bất giác dừng ở dấu vết đỏ nhàn nhạt trên xương quai xanh, là tối qua Hà Tiêu để lại trên người cô.
May mà cổ không có, chỉ có xương quai xanh, còn những chỗ khác trên người chắc cũng có.
Vừa nghĩ tới chuyện tối qua, đầu óc Hà Quất liền không kiểm soát được mà nghĩ tới mấy câu bẩn thỉu Hà Tiêu nói đêm qua.
Sao mà lên giường rồi là anh cứ thích nói mấy câu bậy bạ vậy chứ?
Cô vội vàng lắc đầu, chỉ muốn lắc bay hết mấy ký ức đó ra khỏi đầu. Cầm lấy bàn chải đánh răng, bóp kem lên, đối diện với gương bắt đầu đánh răng.
Cho đến khi trong gương bất ngờ xuất hiện một bóng người quen thuộc, cô lại cụp mắt xuống, cúi đầu nhìn bồn nước tiếp tục đánh răng.
Hà Tiêu với vẻ mặt thỏa mãn từ phía sau ôm lấy cô, cúi đầu, cằm vừa khéo gác lên hõm vai cô, má dán lên gò má và vành tai nóng bừng của cô.
Anh nhẹ giọng hỏi: "Có đau không?"
Hà Quất vừa mới vứt bỏ xong những suy nghĩ bậy bạ trong đầu, lại bị một câu này của anh kéo về.
Cô vừa đánh răng vừa không nói được lời nào, chỉ có thể phát ra hai âm từ trong cổ họng.
Hà Tiêu nghe ra được, cô muốn nói không đau.
"Nếu thấy không thoải mái thì phải nói với anh." Hà Tiêu nghiêng đầu, gần như cả khuôn mặt vùi trong hõm cổ cô, hít sâu mùi hương trên người cô: "Quýt à, sau này em đừng hòng mà vứt bỏ anh!"
Chóp mũi cọ cọ vào cổ cô, Hà Quất chỉ thấy nhột, co rụt cổ lại né tránh anh.
Miệng ngậm kem đánh răng, giọng nói cũng mơ hồ không rõ: "Nhột quá à..."
Chữ "quá" không phát âm rõ ràng, nhưng Hà Tiêu vẫn nghe ra, bật cười hôn một cái lên gáy cô, sau đó mới ngoan ngoãn ôm lấy cô, cằm gác lên vai nhìn hai người trong gương.
Đến lúc này Hà Quất mới có thời gian súc miệng.
Bọt kem từ môi đỏ của cô nhè ra, một lần, hai lần, ba lần... cho đến khi nhổ ra nước trong, cô mới nói: "Anh buông em ra trước đi, em phải rửa mặt."
"Anh rửa giúp em."
"Hà Tiêu, đừng quậy nữa, mau đi trông đồ ăn đi."
Hà Tiêu dù không nỡ buông cô ra, nhưng nghĩ đến đồ ăn trong bếp, vẫn hôn một cái lên má cô: "Được rồi, em rửa mặt từ từ, anh đi trông bếp, sắp ăn được rồi."
Anh buông tay, xoay người đi về phía bếp.
Hà Quất lén thở phào nhẹ nhõm, rửa mặt thật nhanh rồi trở lại phòng bôi đồ dưỡng da. Thời tiết dần oi bức, cô thường chỉ vỗ chút nước hoa hồng, còn sữa dưỡng hay kem thì cô thấy bôi lên hơi nhờn dính, nên chỉ dùng vào mùa thu đông.
Nhưng có lẽ là do da trời sinh đã đẹp, dù không dùng sữa hay kem, làn da cô vẫn trắng mịn, đều màu.
Chỉ là da đẹp thế, càng khiến vết đỏ trên xương quai xanh thêm nổi bật.
Cô vừa định đứng dậy đi ra ngoài, quay đầu lại thì thấy Hà Tiêu không biết từ lúc nào lại đứng ở cửa phòng ngủ!
Tim cô giật thót, giơ tay vỗ vỗ ngực, buột miệng hét: "Anh hù chết em rồi đấy! Sao không có chút tiếng động gì vậy?"
Cô nhấc chân bước lại, nhưng cửa bị anh chắn, không ra được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!