Cửa hàng trái cây mỗi tháng nghỉ bốn ngày, mỗi tuần tối đa nghỉ một ngày, Hà Quất vừa hay được xếp nghỉ vào thứ Tư, trùng hợp đúng hôm đó sửa ống nước, nên hôm sau bắt buộc phải đi làm. Tranh thủ thời gian rảnh buổi trưa, cô nói với ông chủ về chuyện xin nghỉ việc, mọi thứ đúng như cô dự liệu, phải làm đủ một tháng mới được nghỉ.
Hai người cũng coi như có đúng một tháng này để đi khắp nơi thưởng thức mỹ thực.
Tối nào Hà Tiêu cũng đến đón cô tan làm, hai người lái xe đi ăn khắp các quán ngon ở Tụng Khánh. Hà Quất đã đến Tụng Khánh hơn hai tháng, nhưng đến mấy ngày Hà Tiêu đến đây, cô mới được nếm lẩu, đồ nướng, tôm hùm cay... của thành phố này, còn có món đặc sản địa phương là mì bò kho, uống thêm ly rượu mai tự làm trong tiệm nữa, ngay cả người không biết uống như Hà Quất cũng thấy ngon đến khó tin.
Hà Tiêu thường hay mang cơm trưa đến cho cô, hoặc lái xe đến tìm cô, tranh thủ buổi trưa dẫn cô đi ăn quanh đó một chút.
Mới vài ngày mà nhân viên trong tiệm đã quen mặt anh.
"Chị Quýt, anh này là bạn trai chị hả?" Một nhân viên tò mò hỏi.
Hà Quất vừa thay đồ xong từ phòng nghỉ đi ra, nghe thấy liền ngẩng đầu nhìn về phía cửa, hơi do dự. Dù cô đã đồng ý xác nhận mối quan hệ yêu đương với Hà Tiêu, nhưng bị người khác hỏi như vậy, cô vẫn không nói ra chữ "phải", chỉ khẽ mỉm cười gật đầu xem như thừa nhận.
Đúng buổi trưa, Hà Quất chuẩn bị đi ăn, liền dặn ba nhân viên trông cửa tiệm giúp, sau đó đi về phía cửa.
Thấy cô ra, Hà Tiêu lập tức nắm tay cô một cách tự nhiên: "Gần đây có quán lẩu ếch mới mở, em có hứng thú không?"
Mắt Hà Quất sáng lên: "Có chứ!"
Bàn tay bị anh nắm chặt, Hà Quất dường như cũng đã quen với kiểu thân mật như vậy.
Dù gì thì Hà Tiêu mỗi tối đều phải ôm cô hôn rất lâu, chuyện nắm tay thế này, cô đã sớm quen rồi.
Cô ngẩng đầu nhìn sườn mặt của Hà Tiêu.
Chợt lên tiếng: "Cảm giác mình sống ở nơi khác như thế này cũng không tệ."
Ít nhất là không có người quen, cũng không bị áp lực tâm lý quá lớn.
"Em muốn sống ở nơi khác à?"
"Em đang suy nghĩ."
"Quýt, dù có muốn sống ở nơi khác thì cũng phải đợi mình quay lại huyện Kỳ Viên, ít nhất là công khai mối quan hệ của chúng ta rồi mới chọn rời đi."
Nếu người ở huyện Kỳ Viên không biết quan hệ của hai người, thì họ chẳng khác nào hai kẻ chạy trốn. Một mối quan hệ vốn dĩ đường hoàng, nếu bỏ chạy thì sẽ thành vụng trộm.
Ít nhất họ phải quay về một thời gian, không thể cứ thế mà trốn đi sống chui rúc ở nơi khác.
Hà Quất hiểu ý anh: "Em biết."
Đoán được cô vẫn lo chuyện bị bàn tán khi quay về, Hà Tiêu dịu giọng hỏi: "Em sợ mấy bà con hàng xóm biết quan hệ của tụi mình rồi sẽ bàn tán sau lưng à?"
"... Ừm, sợ."
Đó là chuyện cô lo từ trước, và đến giờ vẫn là điều cô sợ nhất.
Chỉ cần nghĩ đến những lời bàn tán và ánh mắt xung quanh, Hà Quất liền thấy ngực mình ngột ngạt: "Em sợ họ nói khó nghe quá..."
Giọng nói bỗng khựng lại, môi mím chặt, chân mày cũng hơi nhíu lại.
"Đến lúc đó thật sự em không biết phải làm sao."
Trái với sự lo lắng của Hà Quất, Hà Tiêu lại bình thản vô cùng, chậm rãi nói: "Em đoán xem bây giờ ở huyện Kỳ Viên có bao nhiêu người biết chúng ta là người yêu? Hoặc nói cách khác, có bao nhiêu người trong số họ ủng hộ chuyện hai chị em trở thành người yêu?"
Hà Quất ngẩng đầu nhìn anh, nghĩ một lúc rồi đáp: "Ông bà ngoại chắc là ủng hộ, còn Lý Tham chắc là biết."
Ngoài ra cô cũng chẳng biết ai khác nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!