Hà Tiêu nói Hà Quất sẽ không vì mất anh mà buồn.
Câu đó sai rồi.
Ít nhất Hà Quất rất rõ ràng cảm nhận được, khi tượng Ngọc Quan Âm bị nhét vào tay cô, khi Hà Tiêu quyết tâm dứt khoát với cô, khi cô tận mắt nhìn anh xoay người rời đi mà không hề quay đầu lại, ngực cô như bị ai bóp chặt, suýt chút nữa nghẹt thở.
Cô giống như vừa đánh mất một thứ vô cùng quý giá, nhưng lại không thể níu giữ được, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, cảm giác đau đớn tê dại lan ra đến tứ chi.
Bây giờ, tiếng nấu nướng từ bếp truyền đến, lại khiến cô cảm thấy an lòng.
Cảm giác an lòng này, cô cũng không rõ rốt cuộc là vì hơi thở khói bếp, hay là vì Hà Tiêu.
Hà Quất nằm nghiêng trên giường, cửa phòng ngủ khép hờ, thậm chí có thể thấy rõ nét mặt u ám của Hà Tiêu lúc đi tới đi lui giữa phòng khách và nhà bếp.
Anh vừa tức giận, vừa nấu cơm cho cô.
Hai chuyện này hoàn toàn không ảnh hưởng nhau.
Ngay giây tiếp theo, Hà Tiêu đã gọi to: "Ra ăn trái cây!"
Hà Quất đang nằm liền ừ khẽ một tiếng, vén chăn xuống giường, đi ra ngoài.
Hà Tiêu cũng vừa lúc bưng một dĩa anh đào đã rửa sạch từ bếp đi ra, "Ăn chút anh đào trước đi, lát nữa là có cơm. Nhưng trước khi ăn, em nghĩ kỹ cho anh, rốt cuộc hai đứa mình là muốn tiến thêm một bước hay là dứt khoát cắt đứt. Trong lúc ăn, cho anh một câu trả lời."
"Anh không muốn chơi trò mèo vờn chuột nữa."
Giọng anh gắt gỏng, nghe có phần nghiêm túc, nói xong thì đặt đĩa trái cây xuống trước mặt cô, rồi quay người vào bếp.
Anh đào cam đỏ óng ánh, căng mọng ngọt ngào, là loại trái cây Hà Quất cực kỳ thích.
Cô tựa vào sofa, vừa ăn anh đào vừa ngửi mùi sườn xào chua ngọt thơm nức.
Còn về chuyện Hà Tiêu bảo cô suy nghĩ về mối quan hệ của hai người ấy hả...
Đáng tiếc là đầu óc cô hiện giờ trống rỗng, chỉ nghĩ đến mỗi việc được ăn sườn xào chua ngọt.
Dù sao cả ngày hôm nay cô chưa được ăn uống tử tế, không lấp đầy bao tử thì làm sao đầu óc hoạt động được?
Cho đến khi Hà Tiêu dọn hai món một canh lên bàn, rồi bưng thêm hai bát cơm trắng, Hà Quất càng triệt để tự động bỏ qua ánh mắt của Hà Tiêu, hoàn toàn quên béng lời anh nói trước bữa cơm, trong mắt chỉ còn khao khát với đồ ăn ngon.
Còn Hà Tiêu thì chẳng có tí khẩu vị nào, ngồi đối diện cô, mặt mày u ám nhìn bộ dạng ăn uống ngon lành của cô, nhưng vẫn phải mở miệng nhắc lại chuyện quan trọng: "Chuyện anh vừa nói, em nghĩ thế nào rồi?"
Hà Quất căn bản không nghĩ đến, giờ bị hỏi đến, lập tức chột dạ, càng không biết nên nói gì, nhưng động tác ăn cơm thì không hề ngưng lại.
Cô không nói lời nào, ngược lại lại cho Hà Tiêu cơ hội: "Em im lặng tức là đồng ý tiến thêm một bước. Từ hôm nay trở đi chúng ta là người yêu. Cách sống chung sau này cũng là kiểu người yêu."
Hả? Nhanh vậy luôn hả?!
Hà Quất kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh, nghĩ nghĩ rồi vẫn mở miệng: "Hà Tiêu, hai tụi mình..."
Cô ấp úng như thể muốn từ chối.
Sắc mặt Hà Tiêu càng thêm khó coi, "Nếu giờ em dám nói là vì từng là chị em nên không thể làm người yêu, anh cũng không ngại mang danh chị em mà hôn em. Như vậy càng k*ch th*ch hơn đúng không?"
Hà Quất: "......"
Tên này đúng là quá hư rồi!
Nhưng mà bị anh nói vậy, hình như cũng có chút k*ch th*ch, chỉ là cô không tiếp nhận nổi thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!