Chương 30: Gài lời

Ba tháng sau.

Tháng tư ở huyện Kỳ Viên, thời tiết vẫn còn mát mẻ. Việc buôn bán trong tiệm không còn nhộn nhịp như dịp Tết nữa, Hà Tiêu cũng chẳng bận bịu như trước.

Anh ngồi ở quầy thu ngân, ngón tay hết lần này đến lần khác mở khung trò chuyện với Hà Quất.

Mỗi lần nói chuyện đều là anh chủ động, còn Hà Quất thì hầu như chỉ trả lời được một hai câu.

Chỉ có lần Hà Tiêu chuyển thẳng năm mươi vạn cho Hà Quất, hôm ấy vì không muốn nhận số tiền đó nên cô mới chịu nói với anh vài câu.

Sau đó giữa hai người gần như không có thêm cuộc trò chuyện nào nữa.

Nghe thấy tiếng bước chân, Hà Tiêu lập tức tắt màn hình điện thoại, ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

Dì Lâm đang bưng một bát canh bước vào.

"Là canh cá chú Chu nấu đấy, làm nhiều nên mang cho cháu một bát, đỡ phải nấu nướng."

Hà Tiêu vội đứng dậy đi đến, hai tay đón lấy bát canh: "Trước kia khi Hà Quất trông tiệm, dì Lâm chăm sóc cô ấy. Giờ cháu trông tiệm, dì lại chăm sóc cả cháu. Hai đứa cháu thật sự làm phiền nhà dì nhiều quá rồi."

"Ôi dào! Phiền gì mà phiền, là hàng xóm láng giềng với nhau, nấu thêm một bát canh thì có là gì đâu! Hơn nữa bình thường cháu còn hay cho hai đứa nhà dì ăn, còn mua bánh kem cho tụi nhỏ, tiền cháu bỏ ra còn nhiều hơn nhà dì đó chứ!"

Thấy Hà Tiêu bưng bát canh đến quầy thu ngân, dì Lâm bỗng vỗ tay đánh "đét" một cái: "Aiya, quên lấy bánh rồi! Cháu chờ chút, dì đi lấy!"

Vừa nói vừa vội vã chạy ra ngoài, sang tiệm ăn bên cạnh lấy bánh, rồi quay trở lại.

"Đây là bánh chú Chu làm đấy, cháu thử xem ngon không."

Dì Lâm vừa nói vừa đi, đưa túi bánh bọc giấy đặt lên quầy thu ngân: "Tiệm bên dì còn đang bận, cháu cứ từ từ ăn nhé, dì đi làm việc tiếp đây."

Hà Tiêu khẽ "ừ" một tiếng, "Nếu cần giúp gì, dì cứ nói với cháu một tiếng."

"Không cần không cần, bây giờ không phải dịp lễ tết gì, chẳng có bao nhiêu khách, không cần giúp đâu."

Tình hình buôn bán của hai tiệm cũng tương tự nhau, chỉ có dịp Tết, Quốc Khánh hay nghỉ lễ 1/5 là bán được, ngoài ra đều bình bình.

Thấy dì Lâm rời khỏi tiệm trái cây, Hà Tiêu cũng bắt đầu ăn.

Chẳng bao lâu sau, Lý Tham ôm theo đứa nhỏ đến.

Nhất Nhất mới hơn bốn tháng, vẫn bé tí, nằm trong lòng Lý Tham thì ngoan ngoãn không khóc không nháo, đang m*t ngón tay mình. Đôi mắt tròn xoe đảo qua đảo lại, chẳng biết là đang nhìn gì.

Lý Tham đặt túi đồ mang theo lên quầy thu ngân: "Mẹ tôi mới nấu thịt bò kho, cố tình để dành phần cho cậu, bảo tôi đem tới lúc còn nóng."

Trước kia khi Hà Quất trông tiệm trái cây, là nhà dì Lâm và nhà Chử Tích thay nhau "cho ăn".

Giờ Hà Tiêu trông tiệm, lại đến lượt nhà dì Lâm và nhà Lý Tham tiếp tục "cho ăn".

Mở hộp cơm ra, mùi thơm xộc thẳng vào mũi, khiến người ta cồn cào ruột gan. Thịt bò kho đã được thái thành từng lát, Hà Tiêu gắp một miếng cho vào miệng nhai chậm rãi, ánh mắt không tự chủ được mà liếc nhìn đứa nhỏ trong lòng Lý Tham.

Anh thấy lạ: "Sao nó không khóc?"

"Xùy!"

Lý Tham thấy Hà Tiêu đúng là đáng bị ăn đòn.

Ai đời lại đi hỏi sao con nít không khóc chứ?!

Hiếm khi tóm được cơ hội dạy dỗ Hà Tiêu một trận, Lý Tham nghiêm mặt nói: "Nó ăn no uống đủ rồi, tã cũng mới thay xong, không khóc là chuyện đương nhiên! Hà Tiêu à, vì cậu chưa có con đấy, sau này có rồi thì sẽ hiểu con nít mà không khóc, đúng là tổ tiên phù hộ luôn đó!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!