Đã hứa sẽ đi ăn bò bít tết với dì Lâm, nên sáng hôm sau Hà Quất đến tiệm từ sớm, nói trước với Hà Tiêu là trưa nay khỏi nấu cơm cho mình.
Mười giờ rưỡi, hai người cùng xuất phát đến nhà hàng Tây mới mở, chỉ mất bảy tám phút đi bộ là tới nơi. Vừa bước vào, dì Lâm đã kéo Hà Quất lên lầu hai, vừa đi vừa thì thầm rằng trên đó chắc chắn có không gian dễ chịu hơn.
Quả nhiên trong khi tầng một vẫn có vài bàn khách thì tầng hai chỉ có đúng một bàn đang ngồi, so ra đúng là yên tĩnh hơn hẳn.
Hai người nghe theo gợi ý của nhân viên, gọi món bò bít tết. Nhưng ở thị trấn nhỏ thế này, bò bít tết thường là loại bò tổng hợp, ăn chẳng ra gì.
Dì Lâm mới nếm một miếng đã nhăn mặt:
"Đây gọi là bò bít tết á? Còn không ngon bằng thịt bò hầm ở quán dì. Chán thấy mồ."
Nhưng đã bỏ tiền ra thì dù không ngon cũng phải ăn cho hết, đó giờ dì Lâm luôn làm việc theo nguyên tắc đó.
Hà Quất vốn dĩ đã lường trước sẽ như vậy nên cũng không thất vọng, chỉ thuận miệng phụ hoạ khen món thịt bò hầm nhà dì ngon.
May mà đi sớm, lại đúng vào thứ Ba, nhà hàng không quá đông nên món lên khá nhanh. Hai người vào quán chưa đến mười một giờ, từ gọi món, mang đồ lên, đến ăn uống xong, lúc xuống tầng cũng chỉ mới gần mười hai giờ.
Nhưng điều nằm ngoài dự đoán là vừa bước xuống lầu, Hà Quất liền nhìn thấy một bóng người quen thuộc, chẳng ai khác ngoài Chu Nguyên, bạn trai của cô.
Đối diện anh ta là một người phụ nữ ăn mặc chỉnh tề, còn trang điểm nhẹ nhàng. Cô ta nói chuyện với Chu Nguyên, khoé môi luôn giữ nụ cười mỉm dịu dàng. Trước mặt hai người mỗi người đều có một ly nước, Chu Nguyên liên tục cầm ly cà phê lên uống rồi đặt xuống, lại nâng lên, rồi lại đặt xuống, cứ lặp đi lặp lại ba lần như thế.
Cảnh tượng này giống y hệt buổi xem mắt đầu tiên giữa Hà Quất và anh ta.
Khi đó anh ta cũng thế, ngại ngùng, căng thẳng, cứ cầm ly cà phê mà uống liên tục.
Nhưng bây giờ thì...
"Ơ, kia chẳng phải là thầy Chu sao?" Dì Lâm lên tiếng trước.
Giọng không lớn không nhỏ, vừa đủ để lọt vào tai Chu Nguyên. Anh ta ngoảnh lại theo tiếng gọi, vừa nhìn thấy Hà Quất liền tái mặt, sắc mặt trắng bệch, môi còn khẽ run lên vì hoảng hốt.
Phản xạ đầu tiên là vội quay sang nhìn cô gái ngồi đối diện, rồi lại nhanh chóng quay về nhìn Hà Quất.
Cái kiểu đó ngu ngốc cỡ nào cũng nhận ra có chuyện mờ ám.
Hà Quất sải bước đi tới, dì Lâm theo sát bên cạnh. Chu Nguyên đang ngồi cũng vội đứng bật dậy, lắp bắp giải thích: "Quýt, em đừng hiểu lầm, anh... anh chỉ đến gặp bạn thôi."
"Em có nói là em hiểu lầm sao?" Câu chưa hỏi đã tự thú.
Hà Quất dời ánh mắt nhìn sang cô gái đối diện, trong đầu chỉ có một suy nghĩ, lỗi không phải do cô ấy, hoàn toàn là do Chu Nguyên.
"Chào chị, chị đang xem mắt với thầy Chu đúng không?" Hà Quất hỏi thẳng.
Cô gái kia nhìn qua nhìn lại giữa Hà Quất và Chu Nguyên khoảng ba giây, khẽ gật đầu: "Đúng vậy, còn cô là?"
"Tôi là bạn gái anh ta. Chúng tôi đã quen nhau hơn một tháng rồi. Nhưng giờ anh ta đã bắt đầu đi xem mắt thì tôi cũng không cần giữ cái danh này nữa."
Hà Quất nhìn thấy sắc mặt của người phụ nữ kia đang dần sa sầm, liền nói tiếp: "Tôi chia tay luôn tại đây, nhường lại vị trí cho chị."
Cô lại ngẩng đầu nhìn Chu Nguyên, môi vẫn cười nhưng ánh mắt tràn đầy ghê tởm.
Cứ như đang nhìn thấy một con giòi bò ra từ hố rác, buồn nôn đến mức không thể nhịn nổi.
"Chu Nguyên, trước đây tôi còn lưỡng lự không biết có nên chia tay anh không, nhưng giờ thì khỏi cần lăn tăn nữa. Chúng ta chia tay đi, kết thúc trong êm đẹp."
"Quýt, nghe anh giải thích đi, chuyện này thật sự là hiểu lầm. Là mẹ anh ép anh đến! Anh vốn định đến đây để từ chối người ta, anh... anh đâu ngờ lại gặp em ở đây."
Chu Nguyên cuống quýt giải thích, còn đưa tay ra định nắm lấy tay Hà Quất, nhưng cô đã tránh ra trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!