Chương 29: Chia ly

Trong lòng Hà Quất, cảm giác nhẹ nhõm vừa mới len lỏi được chưa đến hai ngày, lúc này lại bỗng thấy nghẹn nơi ngực, nhưng lại không thể nói rõ rốt cuộc là vì sao mà nghẹn.

Có lẽ là không nỡ, có lẽ là vì lo lắng, cũng có thể là vì một chút gợn sóng khẽ khàng dâng lên từ tận sâu trong đáy lòng...

Đêm hôm đó cô trằn trọc không ngủ, xoay người hết lần này đến lần khác, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng đến tầm hơn sáu giờ sáng hôm sau đã dậy khỏi giường. Đúng lúc Hà Tiêu cũng vừa dậy chuẩn bị đi lấy hàng.

Thấy Hà Quất cũng dậy, anh bất giác ngẩn ra.

"Em dậy làm gì đấy?"

Hà Quất hít sâu một hơi như thể đã lấy hết can đảm mới nói được: "Hà Tiêu, chị không muốn để em đi thuê nhà giúp chị."

"Chị thừa nhận là chị chưa từng có kinh nghiệm thuê nhà một mình, nhưng rồi cũng phải có lần đầu chứ. Nếu em không để chị tự làm những chuyện này thì đến bao giờ chị mới có thể độc lập tự lo mọi thứ được?"

Sau khi tốt nghiệp đại học, cô về tiếp quản tiệm trái cây, xung quanh toàn là họ hàng, hàng xóm, sống trong nhà của chính mình.

Thuê nhà, tự mình ra ngoài làm việc, đối phó với chuyện nơi công sở, những điều đó cô chưa từng trải qua. Nói cô chưa từng nếm trải sự hiểm ác của lòng người cũng không quá lời.

Thứ duy nhất cô từng đối mặt là mấy người họ hàng bên nhà ba Hà.

Nhưng nếu có thể, Hà Tiêu tình nguyện để cô mãi mãi không cần trải qua những điều đó, cứ sống yên ổn với những ngày tháng mà cô muốn, cuộn mình trong cái vỏ của chính mình.

Tiếc là Hà Quất lại muốn trải nghiệm tất cả những điều đó, hơn nữa còn rất kiên định với suy nghĩ của mình.

Dù trong lòng Hà Tiêu có một nghìn lần, một vạn lần không yên tâm đi nữa, thì lúc này cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý: "Đã vậy thì cứ theo ý em. Nhưng đến lúc có chuyện gì, nhất định phải gọi cho anh."

Nói xong, anh nhấc chân định đi rửa mặt.

"Khoan đã! Còn một chuyện..." Hà Quất nhìn góc nghiêng của anh, lúng túng ấp úng nói: "Còn một chuyện nữa."

Hà Tiêu dừng bước, quay đầu nhìn cô.

Cô cụp mắt xuống, như thể vừa phạm lỗi, lí nhí nói: "Chị... chị muốn hôm nay đi luôn đến chỗ dì."

Câu này vừa thốt ra, cả căn nhà lập tức rơi vào một sự yên lặng chết chóc, bầu không khí như thể chạm đến điểm đóng băng. Cho dù Hà Quất không nhìn thấy nét mặt Hà Tiêu, cũng có thể cảm nhận rõ ràng luồng oán khí tỏa ra từ khắp người anh.

Anh im lặng rất lâu, chỉ lặng lẽ nhìn cô.

Cả hai đều hiểu, rõ ràng cô có thể vài hôm nữa mới đi, nhưng lại cố tình chọn đi sớm là vì muốn tránh mặt anh.

Hà Tiêu mím môi thành một đường thẳng, thấy gương mặt cô đầy chột dạ, anh bất đắc dĩ bật cười khẽ một tiếng, giọng điệu lười nhác: "Được thôi, em đã muốn đi sớm thì anh cũng không ngăn được. Chút nữa anh ghé qua tiệm nói với chị Lỵ mấy câu, nhờ chị ấy trông tiệm, rồi quay về lái xe chở em ra sân bay."

"Không cần đâu, chị đi tàu cao tốc đến Tây Hoài."

Vừa hay ở huyện Kỳ Viên cũng có ga tàu cao tốc, chỉ cần bắt taxi đến là có thể lên tàu đi thẳng đến thành phố Tây Hoài.

Chỉ một câu nói đã khiến Hà Tiêu hoàn toàn mất hết kiên nhẫn, chỉ cứng ngắc kéo khóe môi, nhìn người con gái trước mắt, người chỉ một lòng muốn tránh né mình, anh biết rất rõ Hà Quất không muốn anh tiễn cô.

Cô hoàn toàn muốn cắt đứt tia hy vọng cuối cùng của anh.

Đến cả cơ hội ở riêng với nhau lúc chia tay, cô cũng không cho anh.

Ánh mắt anh ảm đạm, nơi đáy mắt phủ một tầng chua xót: "Đã vậy anh không ép. Nhớ bắt taxi ra ga tàu, đi đường cẩn thận."

"Đến Tây Hoài rồi thì nhắn cho anh một cái, ít nhất để anh biết em đã đến nơi an toàn."

Hà Quất gật đầu cứng nhắc, như một cỗ máy cũ kỹ, khẽ khàng đáp một tiếng "Ừm".

Gần như là ngay khoảnh khắc phát ra tiếng, Hà Tiêu đã quay người bước vào nhà tắm, còn Hà Quất mãi đến lúc đó mới dám ngẩng đầu lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!