Sáng hôm sau, Hà Tiêu như thường lệ đến cửa tiệm mở hàng buôn bán.
Gần trưa, anh quay về nhà chuẩn bị cơm như mọi ngày, nhưng khi vừa vào khu dân cư, đã thấy Hà Quất đang đứng dưới chân tòa nhà.
Cô như thể vừa ra ngoài, trong tay còn cầm một chiếc hộp nhỏ màu nâu, đang cẩn thận đặt vào một chiếc túi giấy nhỏ.
Hà Tiêu không gọi cô, chỉ lặng lẽ nhìn cô lên lầu, rồi lặng lẽ đi theo. Vừa đến cửa đơn nguyên, anh lại ngửi thấy mùi đàn hương.
Chính là mùi trên người Hà Quất đêm qua.
Chẳng lẽ lại đi chùa nữa?
Anh bước nhanh, leo cầu thang càng nhanh hơn, vừa lúc Hà Quất bước vào nhà thì đã thấy Hà Tiêu xuất hiện nơi bậc thang giữa tầng hai và tầng ba. Cô chưa đóng cửa, để mở hé, xoay người thay giày rồi vào phòng khách.
Hà Tiêu bước vào nhà, giọng bình tĩnh hỏi: "Em đi đâu đấy?"
"Cùng Chử Tích đến chùa một chuyến."
Hà Quất mở chiếc hộp nhỏ ra, đúng lúc Hà Tiêu thay giày xong đi tới gần, thấy bên trong là một miếng ngọc Quan Âm, lập tức đoán được đại khái.
Nhưng anh vẫn lặng lẽ lắng nghe Hà Quất nói: "Lần trước bị tai nạn, miếng ngọc Quan Âm của em bị vỡ nên chị mua lại cho em một miếng mới, sáng nay vừa mang đi khai quang xong. Ban đầu tính đi từ tối hôm qua nhưng muộn quá, nên để sáng nay đi luôn."
Cô lấy miếng ngọc Quan Âm ra khỏi hộp, trong đáy mắt hiện lên sự nhẹ nhõm hiếm thấy.
Tựa như mọi u ám trong khoảng thời gian này đều đã tan biến.
"Em muốn đeo thử không?"
Hà Tiêu cúi đầu lại gần, không nói gì, nhưng rõ ràng là ngầm ra hiệu bảo Hà Quất giúp anh đeo.
Hà Quất chậm rãi đeo sợi dây có ngọc Quan Âm cho anh, điều chỉnh độ dài của dây xong thì hài lòng cười khẽ một tiếng: "Sau này cứ đeo lên người để bình an nhé."
Anh vẫn cúi đầu lặng lẽ nhìn nụ cười trên mặt Hà Quất, càng nhìn càng thấy không ổn.
"Em có chuyện gì đang giấu anh đúng không?"
Nụ cười trên mặt Hà Quất cứng đờ lại, trông như thể bị anh đoán trúng rồi.
Một phút im lặng trôi qua, Hà Quất mới khẽ nói: "Thật ra trước giờ chị vẫn chưa nói với em... Dịp cuối năm chị có gặp dì, dì bảo chị theo dì ấy vào miền Nam, làm kế toán cho dì. Chị... chị nghĩ có thể thử xem sao, không thể mãi ở lại huyện Kỳ Viên được, chị muốn thử đến thành phố lớn một lần."
Lúc nói, cô thậm chí còn không dám ngẩng đầu nhìn Hà Tiêu.
Nói xong mà mãi vẫn không nghe thấy Hà Tiêu lên tiếng, cô mới cứng nhắc ngẩng đầu lên, thấy vẻ mặt anh u ám, lại vội cúi đầu xuống.
Toàn bộ căn phòng rơi vào một bầu không khí quỷ dị.
Anh không nói, Hà Quất cũng không biết còn có thể nói gì thêm.
Một lúc lâu sau, từ phía trên đầu cô truyền đến một tiếng cười nhẹ đến mức gần như không nghe thấy, mang theo chút tự giễu rất khó nhận ra.
Hà Quất chỉ cảm thấy không khí xung quanh trở nên loãng hẳn đi, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ.
Xong rồi.
Anh hình như đang giận.
Nhưng anh vẫn không nói lời nào, khiến Hà Quất càng thêm bất an, tim đập loạn cả lên, hoảng hốt nói: "Nếu em không muốn rời huyện Kỳ Viên, thì cứ ở lại đây, tiệm trái cây giao cho em, nhà cũng để lại cho em, số tiền kiếm được đều là của em hết... Hoặc nếu em muốn rời đi thì cho thuê nhà và tiệm cũng được, đều tuỳ em, em quyết định nhé."
Hà Tiêu cảm thấy hình như bản thân đã nếm trải rõ ràng cảm giác từ thiên đường rớt xuống địa ngục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!