"Quýt à, sau này con lấy chồng thì đừng lấy người giống ba con. Đàn ông mà quá thật thà, khổ nhất vẫn là phụ nữ."
"Quýt à, năm nay con cũng sắp tròn hai mươi rồi nhỉ. Để mẹ mua cho mày sợi dây chuyền làm quà sinh nhật sớm nhé, chọn cái loại tốt một chút, ba bốn nghìn ấy."
"Quýt à, cho dù mẹ có ly hôn với ba con đi chăng nữa, thì mẹ vẫn coi con là con gái. Sau này có chuyện gì thì cứ nói với mẹ."
"Quýt à, đến lúc con kết hôn, mẹ nhất định sẽ tới!"
"Quýt à, nhà cửa với cửa hàng vốn dĩ là của con, không thể giao cho Hà Tiêu được! Nghe lời mẹ, nhất định phải nắm chặt lấy nhà và cửa hàng trong tay, đừng để người ta cướp mất!"
...
Năm đó, chính là vì Phùng Việt trước khi ly hôn đã bàn bạc với ba Hà, chuyển nhà và cửa hàng sang tên Hà Quất, cho nên sau khi hai người xảy ra chuyện, dù bà nội Hà và đám người nhà chú có tìm mọi cách cũng không thể giành lại được.
Nói một cách công bằng, Phùng Việt là một người mẹ rất đạt chuẩn. Tình thương của mẹ mà Hà Quất thiếu thốn thuở nhỏ, bà đều bù đắp cho cô gấp đôi.
Trong lòng Hà Quất, bà đã chẳng còn đơn giản chỉ là "mẹ kế" nữa rồi.
Trong căn phòng tĩnh lặng, Hà Quất nằm úp mặt lên bàn, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào tượng ngọc Phật và sợi dây chuyền đặt trên bàn.
Đó đều là những món Phùng Việt mua tặng cô.
Ngay phía trên góc chéo của tượng Phật và sợi dây chuyền là bức thư tình Hà Tiêu viết, cô đến giờ vẫn không dám mở ra xem.
Ánh mắt Hà Quất chuyển sang phía cửa phòng, cửa không đóng nên đúng lúc nhìn thấy cánh cửa phòng ngủ chính đối diện. Cô do dự chốc lát, rồi đứng dậy đi về phía đó.
Phòng ngủ chính vẫn sạch sẽ như mọi khi. Hà Quất đoán, có lẽ trong dịp Tết, Hà Tiêu đã quét dọn lại nơi này.
Cũng đã thắp hương cho ba người lớn.
Cô bước tới, rút ba nén hương, bật lửa châm lên, c*m v** lư hương.
Đứng nghiêm chỉnh trước ba di ảnh, Hà Quất lại không biết nên nói gì, trong đầu chỉ toàn là một mớ hỗn độn.
Mấy phút trôi qua, tàn hương đã rơi hết vào lư, cô mới như thì thầm tự nói: "Giờ con cũng không biết phải làm gì nữa. Hà Tiêu hình như... hình như không chịu nghe lời."
Hà Quất đem tất cả hành vi của Hà Tiêu gần đây quy vào một chữ không nghe lời.
Ngẩng đầu nhìn về phía di ảnh của Phùng Việt, Hà Quất mím môi, cảm thấy vừa hoang mang vừa áy náy: "Trước kia mẹ nói có chuyện gì cứ nói với mẹ... Nếu mẹ nghe thấy thật, thì báo mộng mách con một câu đi, con nên làm sao bây giờ?"
Nhưng vừa nói ra, Hà Quất đã cảm thấy chính mình thật nực cười.
Đúng là điên rồi, sao lại trông mong vào mấy chuyện như báo mộng chứ?
Xem ra thật sự là bị mấy lời của Hà Tiêu làm cho rối trí rồi.
Cô nhìn di ảnh Phùng Việt, đôi môi đỏ khẽ hé nhưng lại không thể nói thêm được lời nào. Phòng ngủ chính yên tĩnh, đến cả tiếng xe ngoài cửa sổ cũng biến mất.
Ngay chính lúc ấy từ phòng đối diện đột ngột vang lên tiếng ong ong!
Tiếng điện thoại rung bất ngờ vang lên trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt, khiến tim Hà Quất giật thót. Dòng suy nghĩ bị cắt đứt, cô vội vàng quay đầu nhìn về phía phòng mình, trên bàn, màn hình điện thoại đang sáng lên, tiếng rung vẫn chưa ngừng.
Cô thót tim, chẳng lẽ là Hà Tiêu gọi đến?
Bước nhanh qua xem, thấy ghi chú là "Dì nhỏ", mới nhẹ nhàng thở phào.
Cô vội nghe máy, gọi một tiếng: "Dì ạ."
"Quýt à, chuyện dì nói với con, con cứ suy nghĩ kỹ đi, không cần gấp, trong vòng một tháng trả lời dì là được. Giờ dì phải quay về trước, đến khi con quyết định muốn đi thì nhớ gọi điện cho dì nhé." Giọng điệu của dì nhỏ vẫn dịu dàng như mọi khi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!