Chương 26: Tỏ tình

Trong mắt người ngoài, Hà Quất là một cô gái dịu dàng hiểu chuyện, lại chẳng bao giờ nổi nóng.

Nhưng chỉ có người trong nhà mới biết cô là đóa hoa có gai.

Những chiếc gai đó, chỉ khi bị dồn ép đến bước đường cùng mới đâm ngược ra ngoài.

Hà Tiêu từng tận mắt chứng kiến, vào dịp năm mới, vì muốn bênh vực Phùng Việt mà cô dám cãi tay đôi với bà nội, dù bị cả nhà chú mắng là hỗn xược, vô lễ, bất hiếu, cô vẫn thẳng thừng chống lại.

Nguyên nhân chỉ vì bà nội ép Phùng Việt phải sinh thêm cho ba cô một đứa con trai ruột.

Nếu không sinh được thì căn nhà và cửa tiệm của ba cô phải chuyển cho nhà chú.

Bà ta còn nói với vẻ đạo đức giả: "Nhà họ Hà, nhà và cửa hàng đều phải để lại cho người họ Hà, mà phải là con trai mới được."

Chỉ riêng hai điều kiện "con ruột" và "con trai" đó, đã thẳng tay gạt cả Hà Quất lẫn Hà Tiêu ra ngoài.

Trong mắt bà nội, hai người họ đều không có tư cách được nhận căn nhà hay cửa tiệm của ba.

Mà từ ngày Phùng Việt gả vào nhà họ Hà, bà ta ba ngày hai lượt lại giục sinh con, lời lẽ cay độc châm chọc cũng là chuyện thường.

Ba cô vốn là người thật thà, nhưng cũng quá đỗi nhu nhược. Trước những lời thúc ép của mẹ mình, ông chỉ biết khó xử mà nói rằng hai người không định sinh thêm con.

Nhưng bà nội nào chịu nghe, vẫn cứ một mực ép Phùng Việt sinh cho bằng được một đứa con trai.

Vốn dĩ gia đình bốn người của họ sống rất hòa thuận, ba cô đối xử với cả hai đứa con không hề phân biệt, mà Phùng Việt lại còn thương Hà Quất hơn cả Hà Tiêu.

Ai nhìn vào cũng sẽ nói đây hoàn toàn không giống một gia đình tái hôn.

Thế nhưng chỉ vì những lời ép buộc sinh con và tư tưởng trọng nam khinh nữ của bà nội, gia đình ấy dần xuất hiện vết nứt.

Phùng Việt nhẫn nhịn suốt mười năm, cuối cùng vẫn mở miệng nói lời ly hôn.

Không ai ngờ được ngay trong ngày ly hôn, hai người lại gặp tai nạn và ra đi mãi mãi.

Ba mẹ còn chưa kịp lo xong hậu sự, bà nội đã dẫn cả nhà chú tới.

Và một lần nữa, bà ta lại nói với Hà Quất câu ấy: "Con gái cần gì nhà cửa? Con đi hỏi xem, có nhà nào để lại nhà cho con gái không? Sau này gả đi, tự nhiên có nhà mà ở. Căn nhà này với cái tiệm kia, sau này phải để lại cho hai thằng con của chú con."

Những lời ấy nói trước mặt ba cô, ông chỉ biết nhỏ giọng đáp: "Con gái cũng có quyền có nhà. Nhà và cửa hàng sau này tôi sẽ để lại cho Quýt và Tiêu."

Còn nói trước mặt Phùng Việt, mẹ sẽ kiên quyết mà đáp: "Nhà và tiệm là do lão Hà và vợ cũ của ông ấy cực khổ kiếm tiền mua được. Sau này đều phải để lại cho Quýt! Không ai được phép cướp đi!"

Nhưng nói trước mặt Hà Quất, thì kết cục là cô xông vào bếp, rút dao chém người.

Cô gào đến khản cả giọng: "Muốn nhà à? Lại đây! Để tôi tiễn hết mấy người xuống âm phủ, đến lúc đó tôi đốt nhà cho mấy người dưới đó! Không phải muốn chết sao? Chạy cái gì? Lại đây! Hôm nay tôi không chém chết hết thì tôi không mang họ Hà!"

"Tôi chẳng còn gì để mất nữa, tôi sợ cái gì?! Chết một người thì tôi chém thêm một người, hôm nay tôi cho mấy người đi gặp Diêm Vương hết!"

Trước đây, cùng lắm cô chỉ cãi nhau với bà nội, nhưng hôm đó cô thật sự cầm dao đuổi theo bọn họ chạy xuống lầu.

Cả nhà chú sợ đến vắt giò lên cổ bỏ chạy, ngay cả bà nội bảy mươi mấy tuổi cũng lao đi như bay.

Nhưng hôm đó, cô thực sự bị ép đến phát điên.

Đuổi đến tận cổng khu chung cư, Hà Quất vẫn còn hét với theo bóng lưng bọn họ: "Sau này đừng để tôi thấy mặt! Thấy một lần tôi chém một lần! Cùng lắm chết quách đi, tôi cũng chẳng sợ chết!"

Khuôn mặt cô đỏ bừng vì giận, ngọn lửa trong lòng thiêu rụi hết mọi lý trí.

Hôm đó Hà Tiêu đang ở nhà một người bạn cùng khu, là do Hà Quất bảo anh đi, bởi cô đoán được bà nội và bọn họ đến là vì chuyện gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!