Đêm giao thừa, pháo hoa nở rộ, nhà nhà quây quần xem Xuân Vãn, ăn bữa cơm đoàn viên.
Hà Tiêu thắp hương cho cha mẹ xong, ngồi một mình trong nhà xem chương trình Xuân Vãn, ăn bữa cơm đơn giản có một món mặn, một món chay. Tiếng pháo ngoài kia quá ồn, đến cả âm thanh trong TV cũng bị lấn át.
Mà ánh mắt anh thì gần như chẳng dừng trên màn hình TV, trái lại cứ luôn nhìn về phía điện thoại.
Chỉ tiếc là từ sau khi Hà Quất gửi cho anh một câu "Chúc mừng năm mới", thì chẳng có thêm tin nhắn nào nữa. Anh nghĩ, giờ này chắc cô đang ăn cơm cùng người nhà.
Mãi đến gần mười hai giờ, Hà Quất mới gửi tới một dòng:[Ông bà ngoại nói lẽ ra nên để em cùng sang.]
Hà Tiêu gần như trả lời trong tích tắc:[Tôi nói rồi, tôi không thể đi với thân phận em trai.]
Ngay sau đó lại gửi thêm một dòng nữa:[Bao giờ em về?]
Phía trên khung trò chuyện hiện lên dòng chữ "Đối phương đang nhập...", Hà Tiêu nhìn chằm chằm vào đó, qua ít nhất một phút, Hà Quất mới nhắn lại:[Mùng năm?]
Quả nhiên nói mùng hai về chỉ là nói dối.
Mùng năm mới là ngày cô thật sự định về.
May là Hà Tiêu đã chuẩn bị tâm lý trước, nhanh chóng trả lời:[Ở lại chơi với ông bà ngoại thêm đi, chuyện cửa hàng em không cần lo, có tôi lo rồi.]
Nhưng anh đâu biết, Hà Quất vốn chẳng lo chuyện cửa hàng, cô chỉ đang do dự xem rốt cuộc có nên theo dì vào Nam hay không...
Trong mấy ngày Tết, chỉ có ngày mùng một là cửa hàng trái cây nghỉ, nhưng hôm đó ở nhà Hà Tiêu cũng chẳng chịu ngồi yên, còn nhận làm thêm, giúp người ta dựng video. Từ mùng hai trở đi, cửa hàng lại mở như thường.
Dù hai nhân viên chưa quay lại làm, nhưng một mình anh vẫn đủ xoay xở trên con phố trống vắng sau Tết, và một ngày hầu như chẳng có mấy khách.
Hà Quất nhìn qua màn hình giám sát trong cửa hàng, ngây người ngắm cảnh Hà Tiêu ngồi một mình trong tiệm, hoàn toàn không nhận ra có người đang tiến lại phía sau.
Dì cô đứng sau lưng, liếc nhìn video trên điện thoại, nhẹ giọng hỏi: "Nghe bà ngoại con nói, bà muốn tác hợp cho con với Hà Tiêu, chuyện này con nghĩ thế nào?"
Nghe vậy, Hà Quất tắt màn hình, tiện tay nhét điện thoại vào túi, quay đầu nhìn dì, nét mặt mang vài phần ngẩn ngơ. Nghĩ một lúc cô mới chậm rãi mở miệng: "Con chưa từng nghĩ tới chuyện đó."
Cô không nói thẳng là không thể, nhưng dì đã hiểu nên cũng chỉ dặn dò đôi câu.
Dì liếc ra cửa sân, thấy hai ông bà vẫn đang nói chuyện với hàng xóm, chưa quay lại, mới nhỏ giọng nói: "Quýt này, tuy nói ba mẹ hai đứa ly hôn từ lâu, hai đứa cũng chẳng có quan hệ huyết thống, theo lý mà nói thì ở bên nhau cũng không sao. Nhưng nếu thực sự ở bên nhau thì sau này khó tránh được lời ra tiếng vào của người đời."
"Những lời bàn tán sau lưng không phải chuyện đùa đâu."
Bầu không khí giữa hai người lập tức trở nên nghiêm túc.
Hà Quất dĩ nhiên hiểu, dì nói đúng. Dù sao giữa cô và Hà Tiêu vẫn tồn tại cái danh nghĩa "chị em".
Nếu thật sự ở bên nhau, ắt sẽ bị người khác nói ra nói vào.
Mà những lời nói ấy, cô chịu không nổi.
Bị dì nhìn chằm chằm, Hà Quất cứng nhắc kéo môi: "Con biết rồi."
...
Những ngày nghỉ Tết luôn trôi qua rất nhanh, thoáng cái đã đến mùng năm.
Hà Tiêu trông ngóng Hà Quất trở về.
Nhưng đợi đến tối mịt, cửa hàng trái cây đã đóng mà vẫn không thấy cô đâu, cả camera ở cửa nhà cũng chẳng bắt được hình cô.
Rõ ràng Hà Quất không về.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!