Chương 24: Gượng gạo

Nụ hôn lên má trong phòng nghỉ, những lời Hà Tiêu nói với nhân viên kia giống như đang đánh tiếng trước, còn cả chuyện bức thư tình anh từng nói trong phòng nghỉ... Những chuyện khiến Hà Quất bất an ấy, tất cả đều khiến cô gần như theo bản năng muốn tránh né.

Thế nên sau hôm đó, Hà Quất liên tục mấy ngày liền không tới cửa hàng trái cây.

Mỗi ngày đều ở nhà đọc sách, đan khăn quàng, thản nhiên hưởng thụ tài nghệ nấu ăn của Hà Tiêu, lại vừa lo lắng bất an khi phải cùng anh ăn trưa, ăn tối, thậm chí cả bữa khuya.

Tất nhiên chuyện bôi thuốc lại càng là việc không thể tránh.

Mãi đến khi vết thương tròn mười bốn ngày, Hà Tiêu mới đến bệnh viện để cắt chỉ, Hà Quất cũng đi cùng.

May mà vết thương hồi phục cũng không tệ, sau khi cắt chỉ, bác sĩ dặn dò mấy câu:

"Về nhà tạm thời đừng để dính nước, vết thương vừa mới cắt chỉ, đợi thêm một hai ngày rồi hẵng tắm cũng được. Nhớ là đừng làm việc nặng, đừng để kéo rách miệng vết thương. Giờ vẫn đang trong thời kỳ hồi phục, cảm thấy hơi đau hoặc ngứa là bình thường. Nếu thấy đau dữ dội, hoặc vết thương có mủ thì nhất định phải đến viện ngay."

"Ngoài ra tôi kê thêm cho cậu thuốc mờ sẹo, nhưng vết thương này hơi sâu, muốn không để lại sẹo là không thể, chỉ có thể cố gắng làm mờ đi thôi. Ngày bôi hai lần, mỗi lần lấy lượng cỡ hạt đậu nành."

Lúc bác sĩ nói thì đơn thuốc đã in xong.

Cầm lấy đơn thuốc, Hà Quất cùng Hà Tiêu đồng thanh cảm ơn, rồi cùng xuống dưới lấy thuốc.

Ra khỏi bệnh viện, Hà Tiêu lái xe chở Hà Quất về.

Xe vừa mới nổ máy, Hà Quất đã mở miệng: "Sau này thuốc bôi đó em tự bôi đi, dù gì vết thương cũng lành gần hết rồi, tay đưa ra phía sau là với tới."

Liếc trộm sắc mặt Hà Tiêu, suy nghĩ mấy giây, cô lại nói tiếp: "Năm nay chị tính về nhà ông bà ngoại ăn Tết sớm, nếu em không định đi cùng chị thì chuyện ở cửa hàng trái cây em giao lại cho em nhé. Mọi năm mùng Hai Tết mới khai trương lại, năm nay tùy em, mở lúc nào cũng được."

Hà Tiêu bật cười, khẽ thở dài, một câu liền vạch trần suy nghĩ nhỏ bé trong lòng cô: "Lại muốn tránh tôi."

"... Chị không có." Hà Quất quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: "Chỉ là muốn ở cạnh ông bà nhiều hơn thôi."

"Vậy tại sao dạo này em không đến cửa hàng?"

"Là em nói trời lạnh, bảo chị ở nhà nghỉ ngơi còn gì!"

Lý do rất hợp lý, nhưng Hà Tiêu lại chẳng tin.

Bởi vì nếu Hà Quất thực sự nghe lời như vậy, thì giữa hai người họ đã sớm tiến thêm một bước rồi.

"Thế tại sao khăn quàng đan xong rồi mà không đưa tôi?"

Chiếc khăn đó đã đan xong từ hai ngày trước, vậy mà Hà Quất vẫn chưa tặng, cô cứ nghĩ là Hà Tiêu không biết.

Nhưng nghĩ lại lại thấy sai sai, nghi ngờ liếc anh: "Sao em biết khăn đan xong rồi? Em vào phòng chị à?"

Sau khi đan xong, cô để khăn trong phòng, Hà Tiêu lẽ ra không biết được mới phải.

"Cuộn len và kim đan trong phòng khách đã được cất đi, nên tôi đoán là em đan xong rồi."

Lúc chưa đan xong, cô vẫn thường để cái khăn đang đan dở vắt đại trên ghế sofa phòng khách. Hai ngày nay Hà Tiêu về nhà không thấy màu xanh lam khói kia đâu nữa, tất nhiên đoán được là đã hoàn thành.

Nhưng chính là cái kiểu gượng gạo này, dù đan xong rồi cũng không đưa cho anh.

"Em định khi nào tặng tôi?" Hà Tiêu hỏi.

Dù gì cũng bị bóc trần rồi, tiếp tục giấu trong phòng cũng chẳng để làm gì, Hà Quất lần này lại rất dứt khoát: "Về nhà sẽ đưa cho em."

Cô đồng ý vụ khăn quàng rồi, Hà Tiêu mới quay lại chủ đề trước đó: "Dự định khi nào về nhà ông bà ngoại? Tôi chở em đi."

"Không cần, đúng lúc chiều nay dì chị lên huyện có chút việc, chị đã nói với dì rồi, nhờ dì tiện đường đón luôn. Còn lại chuyện bên cửa hàng trái cây, nếu có gì thì em gọi điện cho chị nhé. Trong ngăn kéo phòng khách có hai vạn tiền mặt để dùng khi cần."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!