Chương 23: Lãnh địa

Hà Tiêu cũng coi như còn chút chừng mực, ít nhất là không dám làm gì thêm với Hà Quất, chỉ là hôn nhẹ lên má một cái đã thấy mỹ mãn mà rời khỏi phòng nghỉ.

Thế nhưng Hà Quất vẫn cứ lề mề mãi trong phòng nghỉ không chịu ra, bị những lời Hà Tiêu nói tra tấn đến choáng đầu.

May mà buổi sáng khách không đông lắm, chỉ khi nào khách đặc biệt nhiều cô mới phải ra khỏi phòng nghỉ phụ giúp. Gần trưa, khách trong tiệm đều đã rời đi, Hà Quất lại một lần nữa đi vào phòng nghỉ. Trùng hợp có một nhân viên vừa cởi tạp dề xong, vào phòng nghỉ lấy túi chuẩn bị về nhà ăn trưa.

Khi ra ngoài, nhân viên đó giống như tiện miệng hỏi một câu: "Hà Tiêu, cậu tới cửa hàng lâu vậy rồi, sao chưa từng nghe cậu gọi bà chủ một tiếng chị thế? Tôi nhớ hai người là chị em mà?"

Câu này khiến lòng bàn tay Hà Quất trong phòng nghỉ toát đầy mồ hôi lạnh.

Nhưng Hà Tiêu lại ung dung nói: "Ba mẹ tụi tôi ly hôn lâu rồi, hơn nữa tôi với cô ấy cũng không có quan hệ máu mủ, sớm đã chẳng còn là chị em gì nữa cả... Nói cách khác, bây giờ cho dù chúng tôi có đi đăng ký kết hôn, về mặt pháp luật hay đạo đức cũng đều cho phép, vậy thì tôi gọi cô ấy là chị để làm gì?"

Anh nói một cách đường hoàng, từng chữ từng câu thản nhiên nói ra cứ như quang minh chính đại, trong lòng không chút áy náy.

Hà Quất trong phòng nghỉ nghe mà tim đập rộn ràng, chỉ cảm thấy bên ngoài phòng nghỉ im ắng đến đáng sợ, nhất thời không đoán được câu nói kia từ miệng Hà Tiêu thốt ra sẽ gây ra hậu quả gì.

Chỉ biết là lời của Hà Tiêu hình như là đang đánh tiếng trước.

Ít nhất thì anh muốn người xung quanh biết, bọn họ đã không còn là chị em gì nữa.

Phải đến tận nửa phút sau, nhân viên kia mới "ồ" lên một tiếng, kéo dài giọng như mang hàm ý gì đó: "Cậu nói thế cũng đúng, chẳng trách chưa từng nghe cậu gọi chị."

Nói xong liền đi ra cửa.

Hà Tiêu nhìn bóng lưng người đó rời khỏi cửa hàng trái cây, khóe mắt liếc sang một nhân viên khác thấy vẻ mặt bình thường mới mở miệng: "Chị Lỵ, chị và Quýt trông cửa hàng nhé, tôi về nấu cơm."

Chị Lỵ mỉm cười gật đầu: "Ừ, được."

Chờ Hà Tiêu rời khỏi cửa hàng rồi, Hà Quất mới từ phòng nghỉ bước ra, cũng chỉ là ngồi thất thần trước quầy thu ngân, mắt dại ra nhìn mặt bàn đá cẩm thạch, ngón tay vô thức cào nhẹ lên màn hình điện thoại.

Cho đến khi có người vào cửa hàng, tiếng bước chân vang lên, cô mới như thể tìm lại được ba hồn bảy vía đã đánh rơi.

Ngẩng đầu lên, không ngờ lại thấy một người đàn ông quen mặt, Trần Khiêm.

Nói là bất ngờ thật ra cũng chẳng phải.

Dù sao mấy năm nay, cứ đến lễ tết là Trần Khiêm đều đến tiệm cô mua hoa quả.

Trần Khiêm cũng nhìn thấy cô, mỉm cười bước tới: "Vừa rồi ở cửa tiệm đã thấy em rồi, còn tưởng là anh nhìn nhầm."

Anh ta vẫn như mọi khi, rất dễ bắt chuyện, dù hai người từng có một đoạn quá khứ, nhưng khi nói chuyện với Hà Quất, giọng điệu lại cứ như bạn cũ.

"Năm nay em thế nào? Vẫn ổn chứ?"

Anh ta nửa tựa vào quầy thu ngân, không biết còn tưởng hai người rất thân thiết.

Thế nhưng từ khi anh ta đứng vững ở đó, một mùi nước hoa nam nồng nặc liền xộc thẳng tới, khiến Hà Quất gần như ngạt thở. Cô cứng nhắc nặn ra một nụ cười, gật đầu: "Ổn."

Ba chữ nhẹ bẫng nói xong, chẳng còn lời nào thêm.

Trần Khiêm nhìn cô đầy hứng thú, đưa ra một câu kết luận: "Em vẫn giống như trước, không thích nói chuyện."

Câu này khiến Hà Quất không biết nên đáp lại ra sao, chỉ có thể im lặng.

Vài giây sau, cảm thấy bầu không khí có chút ngượng ngùng, Hà Quất lại khách sáo hỏi: "Anh muốn mua chút hoa quả à? Bạn học cũ tới ủng hộ, có thể giảm cho anh 10%."

Trần Khiêm vẫn bình tĩnh thong dong như cũ, khóe môi cong nhẹ: "Được, đúng lúc nhà chưa mua đồ Tết... Hay là em giới thiệu vài loại trái cây đi."

Nói đến giới thiệu, Hà Quất liền có lời: "Quýt mật mọng nước, rất ngọt. Quýt đường là loại không thể thiếu dịp Tết. Táo tàu và cherry mỗi năm dịp Tết đều bán chạy, năm nay cherry giá lại rẻ bất ngờ. Dâu tây thì khỏi cần nói, vị chua ngọt, quả to, rất ngon. Nhưng không để được lâu, nên có thể mua ít một, ăn hết rồi mua tiếp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!