Sáng hôm sau Hà Quất tỉnh dậy thì đã hơn chín giờ.
Cô vội vàng rời giường, rửa mặt thay đồ, xuống dưới khu nhà mua chút đồ ăn sáng, định chạy thẳng đến cửa hàng trái cây.
Không ngờ vừa quay đầu liền thấy một bóng dáng quen thuộc, Chu Nguyên.
Anh ta còn đang cầm một cái túi, bên trong là hai quyển sách tài liệu. Nhìn thấy Hà Quất, anh ta mỉm cười gật đầu với cô, bước tới: "Trùng hợp ghê, lại gặp em ở đây."
"Đúng là trùng hợp thật."
Gặp ngay trước cổng khu nhà cô, xung quanh cũng chẳng có hiệu sách nào, Hà Quất chẳng tin là "trùng hợp thật". Nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm nhiên, vừa đi vừa nói: "Tôi còn phải qua cửa hàng trái cây, đi trước đây."
"Ờ... được."
Chu Nguyên đáp lại, vẫn đứng tại chỗ, ánh mắt lộ chút do dự, nhưng vẫn dõi theo bóng lưng Hà Quất. Thấy cô sắp băng qua đường, anh ta vội bước nhanh lên theo: "Quýt, anh muốn nói chuyện với em một lát. Mình tìm chỗ nào ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng được không?"
Nói chuyện...
Dạo gần đây thật sự nghe mấy chữ này hơi bị nhiều.
Hà Quất đoán được anh ta muốn nói gì, khẽ cười một tiếng ẩn giấu vài phần châm chọc: "Có gì thì cứ nói đi."
"Thật ra lần xem mắt đó không phải ý của anh, anh thật sự không muốn đi xem mắt. Nếu em không tin, anh có thể bảo mẹ anh đến giải thích với em. Chuyện đó là hiểu lầm thôi, em có thể cho anh một cơ hội nữa không?"
Vừa nói vừa giơ tay lên thề: "Anh đảm bảo sẽ không có lần sau nữa!"
Quả nhiên là vì chuyện đó mà tới!
Hà Quất im lặng khiến Chu Nguyên tưởng mình còn cơ hội, bèn tranh thủ nói tiếp: "Thật ra chuyện hôm đó chủ yếu vẫn là vì em không chịu đính hôn, nên mẹ anh mới hiểu lầm là em muốn chia tay. Nếu như tụi mình đính hôn sớm hơn thì đã chẳng có chuyện gì rồi đúng không?"
Nghe xong tự nhiên lại thành ra lỗi của Hà Quất.
Trời thì lạnh, tay cầm đồ ăn sáng cũng sắp đông cứng luôn, nhưng toàn thân lại vì tức mà nóng ran, mặt cô tối sầm lại, giọng cũng lạnh đi mấy độ: "Ý anh là tất cả là lỗi của tôi? Là tôi bắt anh đi xem mắt với người khác à?"
Thấy cô giận rồi, Chu Nguyên cuống lên giải thích lắp bắp: "Không không không, anh không có ý đó, ý anh là nếu tụi mình đính hôn sớm thì đã không có mấy chuyện rắc rối này. Đây là hiểu lầm thôi, giữa tụi mình đâu có mâu thuẫn gì."
Anh ta vừa cười vừa dò hỏi đầy nghiêm túc: "Hay là... mình bàn chuyện đính hôn nhé?"
Chưa làm lành mà đã đòi bàn chuyện đính hôn.
Hà Quất thật sự không biết đầu óc anh ta bị đứt dây nào, hay là cố tình giả ngu.
"Thầy Chu, tôi chưa từng có ý định quay lại với anh. Tôi cũng không thấy hai chúng ta hợp nhau. Còn chuyện đính hôn lại càng không thể."
Vừa nghĩ đến mấy chuyện từng trải qua với Chu Nguyên, sắc mặt Hà Quất càng khó coi. Nhưng vẫn tốt bụng nhắc nhở: "Thầy Chu lần sau yêu ai, nhớ đừng đi đón người ta bằng xe máy điện trong ngày mưa nhé. Đi taxi còn hơn, ít ra sẽ không để người ta ướt sũng."
Nói xong thì chẳng buồn nói thêm câu nào nữa, vội bước nhanh về phía cửa hàng trái cây.
Trời bắt đầu lất phất tuyết, cô rụt cổ lại, bước nhanh hơn. Còn Chu Nguyên thì vẫn bám sát phía sau.
"Nếu em không thích thì anh đổi là được chứ gì? Hay là anh mua xe hơi, sau này đón em bằng ô tô, vậy thì sẽ không bị ướt nữa."
Một câu này của anh ta khiến tim Hà Quất khựng lại một nhịp.
Phản ứng đầu tiên bật ra trong đầu cô là không cần, Hà Tiêu mua xe rồi.
Câu này vừa lướt qua trong đầu, Hà Quất giật mình, đột ngột dừng chân lại.
Dù không nói rõ được câu đó có gì sai, nhưng cô vẫn cảm thấy kỳ kỳ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!