Chương 21: Khe hở

"Nhưng mà chị... chị thật sự coi em là em trai ruột."

Hà Quất phản bác mà chẳng có chút khí thế nào, cuối cùng lại nói thêm một câu: "Hơn nữa chuyện tiền nong tính toán rõ ràng cũng là chuyện tốt."

Dưới ánh đèn đường, cô cúi đầu bước đi, phía sau gáy lộ ra một đoạn da trắng mịn.

Ánh sáng vàng mờ nhạt rơi trên người cô, Hà Tiêu nhìn chằm chằm vào sau gáy cô, ánh mắt u trầm. Gió lạnh thổi tới, cô co rụt cổ lại, cả người chui tọt vào trong áo lông vũ.

Hà Tiêu thu lại ánh nhìn, im lặng mấy giây, khẽ cười thấp, phun ra hai chữ: "Đồ lừa đảo."

"Chị nói thật đấy!"

Hà Quất quay đầu nhìn anh, nói rất nghiêm túc: "Chị thật lòng coi em là em trai."

Hà Tiêu hình như không muốn nói thêm với cô nữa, sải bước đi thẳng về phía khu nhà. Hà Quất đành phải vội vàng đuổi theo, nhưng chân anh dài, bước nào cũng to, cô gần như phải chạy lúp xúp mới theo kịp.

"Hà Tiêu, làm chị em vậy là tốt lắm rồi! Thật đấy!"

"......"

Cô đúng là biết cách khiến người ta phát điên, càng không cho nói thì lại càng nói mãi không dứt.

Hà Tiêu vẫn im lặng, không biết từ lúc nào hai người đã về tới dưới khu nhà, anh một bước hai bậc leo thẳng lên cầu thang. Hà Quất đi theo sau anh, nhìn đôi chân dài đó, lại nhìn chân mình, thức thời mà đi từng bậc một.

Lúc cửa nhà được mở ra, Hà Quất vừa mới lên đến tầng hai.

Chậm rãi bước đến tầng ba, trong nhà vẫn chưa bật đèn, cô tiện tay đóng cửa lại, tay còn lại đưa về phía tủ giày vì công tắc đèn ở chỗ đó.

Nhưng còn chưa chạm được vào công tắc, cổ tay đã bị người ta nắm chặt. Bàn tay to kéo tay cô vòng ra sau lưng, ôm lấy eo anh.

Cánh cửa đóng lại, ổ khóa vang lên một tiếng "cạch" giòn tan.

Hà Tiêu ép cô lên cửa, trong phòng tối đen như mực, Hà Quất không nhìn rõ vẻ mặt anh, chỉ cảm thấy hơi thở phả xuống cực kỳ nóng rực, cả người anh toát ra hơi thở vô cùng nguy hiểm.

Hà Quất mím chặt môi không nói, lòng bàn tay chống trên ngực anh, sợ anh lại làm càn.

Hai người đều im lặng, nhưng Hà Quất vẫn cảm giác được Hà Tiêu đang dần dần tiến lại gần, trực giác mách bảo cô rằng Hà Tiêu muốn hôn cô.

Cô choáng váng cả đầu, lắp bắp nói: "Hà Tiêu, em... em chắn đường chị rồi, có thể... có thể nhường chút không?"

Có thể đem "chặn tường" nói thành "chắn đường", chắc cũng chỉ có mỗi cô thôi.

Trong bóng tối, cổ họng Hà Tiêu bật ra tiếng cười trầm thấp: "Nếu tôi nói không thì sao?"

Sự bất an trong lòng Hà Quất lập tức phóng đại, nhỏ giọng cảnh cáo: "Em đừng quá đáng quá."

"Nếu chỉ hơi quá đáng một chút thì có được không?"

Câu này hỏi đến mức Hà Quất ngây ra.

Còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy có gì đó mềm mềm áp lên trán mình, anh chỉ hôn nhẹ lên trán cô, như lông vũ khẽ lướt qua.

"Không trêu em nữa, đổi thuốc cho tôi rồi về phòng nghỉ đi."

Bàn tay to áp lên má cô, ngón cái nhẹ nhàng xoa lên gò má, rất chậm, rất nhẹ, như đang nâng niu báu vật: "Mai không phải dậy sớm, ngủ một giấc cho ngon. Chiều nếu không quá lạnh thì tranh thủ ra ngoài với Chử Tích dạo phố, mua mấy bộ quần áo."

Hà Quất chớp chớp mắt hơi bất ngờ, nhưng lại như bị gì đó điều khiển, khẽ "ừ" một tiếng.

Ngay sau đó, bàn tay to kia che lên mắt cô, Hà Tiêu bật đèn trong phòng lên. Cô xuyên qua kẽ hở giữa các ngón tay nhìn thấy mắt anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!