Sắp đến cuối năm, học sinh gần như đều được nghỉ, trẻ con trên đường nhiều hơn, ngay cả những sạp bán hàng ven đường cũng đông đúc hơn.
Hà Quất tiện đường mua chút đồ ăn lót dạ, vào cửa hàng liền bắt đầu bận rộn. Có lẽ vì trưa không nghỉ ngơi nên khi không có khách, cô gục xuống quầy tính tiền, mắt díp lại, ngáp liên tục.
Nhưng vừa nhắm mắt lại, trong đầu cô liền hiện ra cảnh Hà Tiêu hôn mình.
Nụ hôn năm hai mươi tuổi, cô có thể nói là do Hà Tiêu uống say nên hồ đồ mới hôn cô.
Nhưng nụ hôn hôm nay, anh hoàn toàn không uống rượu, rõ ràng là cố tình.
Loạn rồi! Mọi thứ đều rối tung lên rồi!
Ngoài cửa tiệm trái cây vang lên tiếng cãi nhau và la hét chói tai, Hà Quất chống cằm nhìn ra cửa, đoán được là hai đứa con nhà dì Lâm lại đang đánh nhau, bèn đứng dậy đi ra ngoài.
Dì Lâm cũng đang đứng ở cửa nhà hàng nhà mình, nhìn con trai con gái đánh nhau, vừa nhàn nhã bóc hạt dưa, trông chẳng khác gì đang xem kịch vui.
Cô chị lớn hơn một chút, đang học lớp chín, cậu em nhỏ hơn, mới vào lớp bảy. Có lẽ do con trai ở tuổi này phát triển chậm nên thấp hơn chị một cái đầu, nói là đánh nhau, chi bằng nói là chị gái dùng ưu thế về chiều cao và sức lực mà áp đảo em trai.
Cậu em cứ mỗi lần đánh trả lại bị chị đánh dữ dội hơn.
Chiếc quần đen của cậu nhóc thậm chí còn in nguyên một dấu giày.
Thấy Hà Quất ra ngoài, dì Lâm móc từ túi tạp dề một nắm hạt dưa đưa cho cô.
Hà Quất nhận lấy, tiện miệng hỏi: "Dì không quản tụi nhỏ à?"
"Chuyện này thì cần gì phải quản? Anh chị em nào mà chẳng đánh nhau? Không cần lo." Dì Lâm vừa nói vừa cười, quay đầu liếc hai đứa nhỏ đang đánh nhau, lại nói: "Dì với ba tụi nó còn quản không nổi thằng nhóc thối đó, toàn là con bé chị nó dạy dỗ. Lâu rồi không dạy, giờ đánh một trận cũng tốt."
Hà Quất không có con, đối với mấy chuyện thế này cũng không rành, nhất thời không biết nên đáp thế nào.
"À mà này, vết thương trên người Hà Tiêu sao rồi?" Dì Lâm đột nhiên hỏi.
Hai ngày liền Hà Quất đều không liên lạc được với Hà Tiêu, nhưng chuyện đó cô không kể ra. Ai trong khu hỏi thăm tình hình Hà Tiêu, cô cũng chỉ nói anh đang ở nhà dưỡng thương.
Giờ không cần phải che giấu nữa, Hà Quất thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn: "Không có gì nghiêm trọng, chỉ là vết thương ngoài da, ở nhà nghỉ ngơi một thời gian là ổn."
"Không sao là tốt rồi. Bên chỗ cháu nếu có gì cần giúp đỡ thì cứ nói với vợ chồng dì một tiếng. Cùng xóm với nhau, ít nhiều cũng giúp được một tay." Dì Lâm vừa nói xong liền thấy có khách đến quán, vội vã bỏ lại một câu: "Dì vào làm đã, rảnh lại nói chuyện."
Lời còn chưa dứt, người đã nhanh chóng quay vào trong tiệm.
Ánh mắt Hà Quất cũng từ bóng lưng dì Lâm, dời sang hai chị em kia.
Hai đứa vừa mới đánh nhau xong, giờ lại chuyển sang cảnh chị gái đang dạy dỗ em trai.
Cô chị nói không lớn, nhưng vì khoảng cách gần nên Hà Quất vẫn nghe rõ mồn một.
"Chị vừa mới làm xong bài tập, định nghỉ ngơi một lát, em lại bắt chị dạy Toán! Chị giảng cho em cách lập phương trình, em lại nói về chiếc xe đua biến hình ở tiệm đồ chơi đối diện... Em mà không muốn học thì đừng phí thời gian của chị! Chị nói cho em biết, đây là lần cuối cùng đấy. Lần sau mà còn làm mất thời gian của chị, lại không chịu học tử tế thì chị không tha cho em đâu!"
Cô chị nói rất lý lẽ, cậu em dù vẫn tỏ ra không phục nhưng cũng chỉ có thể miễn cưỡng đáp lại một tiếng: "Biết rồi."
Nhưng hai đứa con nít cãi nhau xong lại cùng đi vào tiệm bánh bên cạnh, cậu em lập tức quên sạch chuyện vừa bị mắng, vui vẻ nói: "Nhưng mà chiếc xe đua biến hình đó thật sự rất ngầu luôn. Sinh nhật em ấy hả, chị mua cho em cái đó nha, em cũng không ngại nếu chị tặng trước đâu!"
Thấy hai đứa vào tiệm bánh ngọt, Hà Quất cũng mỉm cười quay về quầy thu ngân.
Tầm ba bốn giờ chiều là lúc tiệm vắng khách nhất. Cô ngồi trên ghế cao, nhìn ra ngoài cửa tiệm mà ngẩn người.
Năm đầu tiên gặp Hà Tiêu, cô mười tuổi còn Hà Tiêu bảy tuổi.
Trong mười năm bố mẹ kết hôn, hai người chưa bao giờ cãi nhau, thậm chí đến tranh luận cũng không có. Cô cũng chưa từng như cô bé ban nãy, dạy dỗ hay la mắng Hà Tiêu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!