Chương 19: Đáng giá

"Hà Tiêu, em quá đáng lắm!"

Hà Quất gần như dùng hết toàn bộ sức lực, mạnh mẽ đẩy anh ra.

Bàn tay to chắn trước mắt cô bất chợt bị kéo ra xa, ánh sáng trước mặt sáng rực khiến cô theo phản xạ nhắm mắt lại. Không nhìn rõ động tác của Hà Tiêu, nhưng lại nghe anh khẽ rên lên một tiếng, khiến cô giật mình mở choàng mắt, chỉ thấy Hà Tiêu đang quay người đi, một tay vòng ra sau lưng, lòng bàn tay hình như đang đè lên chỗ bị thương ở thắt lưng.

Hà Quất sợ đến nỗi không còn tâm trí đâu mà tính toán chuyện bị hôn nữa, vội vàng bước lên trước, ánh mắt đầy lo lắng: "Chạm vào vết thương rồi hả? Chị... chị không cố ý."

Cô vừa nói vừa muốn vòng ra phía sau anh: "Để chị xem vết thương có chảy máu không, không được thì phải tới bệnh viện."

"Không sao, không cần đi." Hà Tiêu buông tay xuống, khẽ kéo khóe miệng: "Chỉ là vừa nãy hơi bị kéo một chút, chắc không chảy máu đâu."

Nhưng Hà Quất vẫn đầy vẻ lo lắng, nghĩ nghĩ rồi vẫn nói: "Cho chị xem vết thương một chút."

Hà Tiêu giãn mi mắt, trong mắt ánh lên nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt ấy như thể đã nhìn thấu cô vậy: "Chút thương tích này không chết được đâu, không sao đâu."

Lời này rõ ràng lại chạm đúng dây thần kinh của Hà Quất, cô tức giận hét lên: "Hà Tiêu, em đừng có động tí là nói đến chết!"

"Được rồi, không nói nữa." Hà Tiêu cười rất mãn nguyện, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.

Trong phòng đột nhiên rơi vào im lặng.

Hà Quất lúng túng lui về sau nửa bước, khẽ ngước mắt liếc anh một cái, nhưng ánh mắt vừa chạm vào mắt Hà Tiêu thì lập tức quay đầu sang hướng khác.

Cô nhỏ giọng lầm bầm: "Hà Tiêu, em quá đáng lắm rồi."

"Sao mà quá đáng?" Hà Tiêu khẽ nhướng mày, vẻ mặt vô tội như thể thật sự không biết mình sai ở chỗ nào.

Vành tai Hà Quất đỏ bừng, mím chặt môi, trông như thể không biết mở miệng từ đâu.

Thấy thế, Hà Tiêu dứt khoát nói thẳng: "Em không ghét tôi, mà cũng không thấy khó chịu khi tôi lại gần, đúng không?"

"Không phải!" Hà Quất gần như theo bản năng phản bác.

Ngay cả giọng nói cũng lớn hơn bình thường, lại càng giống như chột dạ.

Nói xong liếc thấy vali của anh đặt trên sàn, Hà Quất mất kiên nhẫn nói: "Em còn đang bị thương, cứ về nhà nghỉ đi, đợi khỏe hẳn rồi hãy đi."

Dứt lời cô định bước tới giúp Hà Tiêu thu dọn hành lý, nhưng vừa xoay người thì đã bị anh từ phía sau ôm chầm lấy.

Hà Tiêu đưa tay bịt miệng cô, cúi đầu thì thầm bên tai: "Hà Quất, tôi chưa từng hôn ai khác."

Nói xong, tay anh buông ra.

Anh nghiêng đầu nhìn hàng mi cô khẽ run, "Chưa có ai chạm vào tôi, tôi cũng chưa từng chạm vào ai. Từ đầu đến cuối chỉ từng hôn em..."

Môi anh gần như chạm vào sau tai cô, Hà Quất không có chỗ nào để trốn, thậm chí có thể nghe thấy cả tiếng thở của anh ngay bên tai mình.

Lại càng nghe rõ anh nói: "Hà Quất, tôi sạch sẽ, tôi đang đợi em."

Câu này khiến người ta cảm thấy mang theo tầng nghĩa khác.

Tai Hà Quất lập tức nóng bừng, nóng đến phát cháy.

Cô hiểu mà vờ không hiểu, cuống quýt nói: "Em nói gì chị không hiểu, em buông chị ra trước đi, để chị thu dọn đồ cho em."

Lần này Hà Tiêu ngoan ngoãn buông cô ra thật.

Nhìn Hà Quất đi tới thu dọn hành lý, khóe môi Hà Tiêu khẽ nhếch lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!