Tăm bông y tế thấm thuốc nhẹ nhàng bôi lên vết thương. Dù cô đã cố ý làm động tác thật khẽ, nhưng Hà Tiêu vẫn siết chặt chăn bằng cả hai tay, có vẻ đau dữ dội, mu bàn tay gân xanh nổi rõ.
Hà Quất để ý đến đôi tay anh, giữa chân mày bất giác nhíu lại, khẽ lẩm bẩm: "Chị sẽ nhẹ tay hơn một chút."
Căn phòng lặng ngắt, không ai nói gì, chỉ còn tiếng thở nhè nhẹ và tiếng xe ngoài cửa sổ. Trong phòng tắm, vòi hoa sen vẫn nhỏ từng giọt đều đặn, tiếng nước rơi trên sàn gạch vốn rất khó nghe rõ, nhưng lúc này cả hai người lại nghe rành rọt.
"Tách... tách..."
Mỗi giọt như rơi thẳng vào đáy tim, gợn lên từng vòng sóng nhỏ.
Yết hầu Hà Tiêu chuyển động, hàng mi đen dày che đi tia h*m m**n đậm đặc nơi đáy mắt. Đầu tai ửng đỏ như đang tỏa nhiệt. Môi khẽ hé, đầu lưỡi đỏ sẫm đè lên vòm họng. Tuy không nhìn thấy cô, nhưng chỉ cần ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt trên người cô, anh đã thấy toàn thân như có hàng vạn tế bào đang kêu gào.
Bên tai vang lên tiếng đóng nắp chai thuốc.
Hà Quất lại cầm lấy băng gạc và băng dính, chuẩn bị băng vết thương cho anh.
Anh hít sâu một hơi, khi thở ra lại giống như một tiếng thở dài bất lực: "Ngày mai tôi sẽ rời khỏi huyện Kỳ Viên, sau này sẽ không quay lại nữa."
Vừa mở miệng đã như ném một quả bom, khiến Hà Quất sững sờ tại chỗ.
Nhất là khi nhìn vết thương trên lưng Hà Tiêu, cô càng cảm thấy khó tin: "Vết thương trên người em còn chưa lành, cứ thế mà đi sao, lỡ trên đường bị nhiễm trùng thì sao? Hơn nữa vết thương đó sau này làm sao tự bôi thuốc được?"
Vết thương nằm ở lưng, bản thân anh hoàn toàn không thể tự xử lý.
Giọng Hà Quất dịu xuống: "Chờ vết thương lành rồi hẵng đi."
Hà Tiêu không đáp, chỉ lặng lẽ nằm sấp.
Thấy vậy, Hà Quất nhanh chóng đặt gạc lên vết thương rồi dùng băng cố định. Giữa hai người lại rơi vào im lặng. Cô nghĩ một lúc, vẫn mở miệng: "Ít nhất cũng nên đợi sau Tết rồi hãy đi, lúc đó vết thương chắc cũng lành rồi."
Hà Tiêu vẫn im lặng.
Nghe thế, Hà Quất mím môi không nói thêm gì nữa.
Trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ, ngay cả lúc thu dọn băng gạc và tăm bông y tế, cô cũng cố gắng nhẹ tay hết mức như sợ phát ra tiếng động.
Hà Tiêu cũng từ từ ngồi dậy, rời khỏi giường. Khi đi dép xong thì vừa vặn đứng sau lưng Hà Quất, chắn giữa cô và bức tường đầu giường trong không gian chật hẹp. Cô vừa quay người, ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt tràn đầy xâm lược nhưng cũng đầy ấm ức của anh.
Cô theo phản xạ lùi lại nửa bước.
Đầu gối sau chạm vào tủ đầu giường, một lần nữa không còn đường lùi.
Hà Quất cúi đầu, ánh mắt dừng trên khuy áo sơ mi của anh. Trong lúc đầu óc rối như tơ vò, chỉ có thể thốt ra: "Hà Tiêu, em dọn về nhà ở đi, đợi vết thương lành rồi hãy đi."
"Nếu sau này chúng ta không bao giờ gặp lại nữa, em có buồn không?"
Hàng mi cụp xuống khẽ run, môi Hà Quất khẽ mở nhưng không nói thành lời.
"Xem ra là không rồi."
Hà Tiêu bật cười khẽ, như thể đã buông bỏ, nhẹ nhõm đến mức khiến người khác nghẹn lòng: "Tôi đã nói mà, em căn bản sẽ không để tâm đến tôi, còn nói là coi tôi như em trai, tất cả đều là dối trá. Sớm biết như vậy, tôi thà chết luôn trong tai nạn sáng hôm đó còn hơn."
"Hà Tiêu, em nói bậy gì vậy!"
Hà Tiêu nhún vai, hai tay đút túi, xoay người đi đến tủ TV, cầm lấy một chai nước khoáng, mở ra uống một ngụm.
Anh quay lưng về phía Hà Quất, giọng nói lười nhác: "Tôi chết rồi thì em cũng được giải thoát, không phải sao?"
"Hà Tiêu!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!