Chương 17: Để tâm

Chìa khóa cửa, chìa khóa xe, năm mươi vạn tiền mặt và một tờ giấy, trưa hôm đó, Hà Quất về nhà muốn xem Hà Tiêu có quay lại chưa, thì nhìn thấy mấy thứ đó.

Khoảnh khắc nhìn thấy, đầu óc cô trống rỗng.

Cô vội vàng móc điện thoại gọi cho Hà Tiêu, vẫn là không ai nghe máy.

Lại gửi tin nhắn cho anh, không ngờ bên cạnh tin lại hiện ra dấu chấm than, hệ thống WeChat thông báo hai người không còn là bạn bè.

Hà Quất chết sững, nhìn chằm chằm vào dòng tin đó, nhìn đi nhìn lại vẫn cảm thấy không thể tin nổi, Hà Tiêu vậy mà xóa cô khỏi danh sách bạn bè?!

Là thật sự muốn cắt đứt với cô cho sạch sẽ rồi sao?

Cô nhìn dòng thông báo mà hoàn toàn không biết phải làm gì, cũng thật sự không thể hiểu nổi sao Hà Tiêu lại có thể làm tới mức này.

Cô chẳng qua là vẫn chưa nghĩ ra nên giải quyết chuyện giữa hai đứa ra sao, chẳng qua là lại trốn thêm một lần, chẳng qua là muốn đợi thêm chút nữa, đợi khi nào nghĩ thông rồi sẽ nói chuyện với anh...

Chỉ có vậy thôi, mà cũng phải tuyệt tình đến mức này à?

Đoán được chắc Hà Tiêu sẽ không bắt máy nếu là số của mình, Hà Quất đành xuống tầng dưới. Trước khi đi còn cẩn thận gom hết chỗ tiền lại rồi mới dám ra ngoài.

Tới lầu hai, cô gõ cửa nhà phía Tây.

Cộc cộc!

Không lâu sau, cửa mở. Người ra mở là dì Triệu, vợ thầy Lý.

Thấy là Hà Quất, dì vội mở toang cửa, cười đón: "Là Quýt à, mau vào đi."

Hà Quất cười gượng, vẫn đứng ngoài cửa: "Sáng nay con đi lấy hàng nên chưa kịp thay đồ, người còn hơi bẩn, thôi con không vào đâu ạ. Con đến tìm Lý Tham."

Hiện giờ Tôn Trinh đang ở cữ trong nhà, Hà Quất đương nhiên phải để ý. Dì Triệu cũng không ép.

Dì cười vui vẻ nói: "Vậy con đợi chút, dì gọi nó ra."

Nói xong quay người đi vào phòng ngủ: "Lý Tham! Quýt tới tìm con này!"

Không lâu sau, Lý Tham ra ngoài.

Hà Quất vào thẳng vấn đề: "Cậu liên lạc được với Hà Tiêu không?"

Lý Tham sững người một giây, hình như không ngờ Hà Quất sẽ hỏi vậy, nhưng cũng không tò mò nhiều, gật đầu: "Được."

"Cậu gọi điện hỏi cậu ấy đang ở đâu, tôi có chuyện muốn tìm cậu ấy."

Nghe vậy, Lý Tham do dự hai giây rồi lấy điện thoại trong túi ra. Nghĩ ngợi một chút, lại ngẩng đầu nhìn Hà Quất rồi khẽ hỏi: "Chị không gọi được cho Hà Tiêu à?"

Hỏi thừa!

Nếu cô liên lạc được thì sao còn phải nhờ anh ta?

Hà Quất cố nén cơn giận với Hà Tiêu cùng sự bất an suốt hai ngày nay, khẽ "ừ" một tiếng: "Mấy hôm trước bọn tôi có cãi nhau mấy câu, giờ cậu ấy không nghe máy. Cậu gọi đi, hỏi cậu ấy xem đang ở đâu, để tôi qua đó."

Lý Tham đáp "được", tìm số của Hà Tiêu rồi gọi.

Chỉ mới đổ chuông hai tiếng, bên kia đã bắt máy: "Chuyện gì?"

Lý Tham nói thẳng: "Gửi định vị cho tôi."

"Đưa điện thoại cho cô ấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!