Chương 15: Kẻ lừa đảo

Hà Quất là một kẻ lừa đảo.

Rõ ràng đã hứa buổi tối sẽ không trốn tránh nữa, vậy mà đến gần giờ tan làm, cô lại lấy cớ nói phải qua tiệm bánh đối diện mua ít đồ ngọt, rồi một đi không trở lại.

Mười phút sau, Hà Tiêu nhận được tin nhắn cô gửi:

[Chử Tích say rượu, vừa gọi bảo chị đến đón. Chị qua đó một chuyến, tối nay không về nữa, em về thì nghỉ sớm đi nha.]

Khoảnh khắc nhìn thấy tin nhắn ấy, vẻ mặt Hà Tiêu vẫn bình tĩnh như không, nhưng bàn tay cầm điện thoại lại siết chặt dần.

Không bất ngờ gì, đúng như những gì anh dự đoán.

Nhưng mà trong lòng vẫn chua chát, khó chịu đến mức muốn phát điên.

Tiệm trái cây đóng cửa, Hà Tiêu như cái xác không hồn bước về nhà. Trong căn nhà tối om, đèn chưa bật, chỉ có ánh sáng màn hình điện thoại hắt ra.

Màn hình tắt, đôi mắt tối đen ẩn vào bóng đêm. Anh dựa người lên sofa, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trong nhà yên ắng đến mức khiến người ta thấy hốt hoảng. Có một khoảnh khắc, anh bỗng cảm thấy nơi này không phải là huyện Kỳ Viên, mà là căn nhà anh từng thuê ở Nhạc Hải.

Anh từng mất ngủ cả đêm trong căn phòng ấy, cũng từng mệt đến mức nằm luôn dưới sàn mà ngủ.

Bóng đêm mênh mông bao phủ lấy anh. Màn hình điện thoại không sáng lên nữa. Hà Quất cũng không gửi thêm tin nhắn nào.

Anh thất vọng đến bất lực, khẽ thì thầm: "Đồ nhát gan."

Rõ ràng đã hứa sẽ không trốn tránh nữa, vậy mà vẫn lại trốn.

Cô như thể mãi mãi cũng không chịu bước về phía anh, thậm chí đến cả đứng yên tại chỗ chờ anh lại gần cũng không chịu. Chỉ muốn thu mình trốn trong cái vỏ của riêng mình, hoặc là cứ liên tục lùi bước tránh né.

Hà Tiêu không làm gì được cô.

Một tiếng sau, anh mới nhắn lại:[Tôi nói rồi, tôi sẽ tin em một lần]

[Đợi tới sáng nếu vẫn không thấy em, thì anh sẽ không ép em nữa.]

Nửa đêm mười hai giờ, Hà Quất nằm ngủ chung giường với Chử Tích, cứ trằn trọc không sao ngủ được, trong đầu toàn là tin nhắn Hà Tiêu gửi tới.

Rõ ràng là anh nói sẽ không ép cô nữa, lẽ ra cô nên thấy nhẹ nhõm mới đúng. Thế mà lại bất an, bồn chồn không rõ lý do.

Cứ có cảm giác như sắp có chuyện gì xảy ra vậy.

"Cậu mất ngủ à?" Chử Tích hỏi.

Hà Quất khẽ "ừ" một tiếng: "Không ngủ được."

"Chắc chắn là trong lòng có chuyện rồi. Để tớ đoán thử xem là chuyện gì..." Chử Tích cười khúc khích: "Liệu có phải liên quan đến Hà Tiêu không?"

Hà Quất ngạc nhiên: "Sao cậu biết?"

"Cậu còn định ở lại nhà tớ ngủ một đêm, rõ ràng là đang trốn Hà Tiêu còn gì! Chắc chắn có liên quan tới cậu ta!" Chử Tích quá hiểu Hà Quất.

Ít nhất thì Hà Quất không phải kiểu người thích qua đêm ở nhà người khác.

Cô nàng liều lĩnh đoán luôn: "Hà Tiêu tỏ tình với cậu rồi phải không?"

Hà Quất bỗng nhiên im lặng. Cô muốn phủ nhận, nhưng Chử Tích đã đoán trúng rồi, phủ nhận thì cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa.

Mà sự im lặng của cô cũng chính là lời xác nhận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!