Chương 14: Kích thích

"Hà Tiêu?"

Một tiếng gọi dò hỏi vang lên. Hà Tiêu ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt lạnh lùng rơi lên người một cô gái trông khoảng hơn hai mươi tuổi.

Anh quan sát ba giây, ánh mắt vẫn bình thản.

Giống như đang nhìn một người xa lạ.

"Tôi là Tiền Nghênh." Cô gái thấy anh không nhận ra mình, đành phải chủ động nói ra tên, lại cười nói: "Chúng ta học cùng cấp ba, hồi đó mọi người đều gọi tôi là Nghênh Tiền đấy."

Hà Tiêu chỉ lạnh lùng nhìn cô ấy, hình như thật sự không có ấn tượng gì, nhưng vẫn khách sáo nói: "Hình như có chút ấn tượng."

Nói rồi lấy một cái túi: "Muốn mua chút hoa quả gì không?"

Cứ tưởng sẽ được hàn huyên đôi câu, ai ngờ Hà Tiêu chỉ một câu đã kéo câu chuyện về chuyện buôn bán.

Tiền Nghênh gượng gạo kéo khóe môi.

Đang định chủ động tìm cớ chuyển chủ đề, thì một giọng nữ dịu dàng truyền đến: "Hà Tiêu, gặp lại bạn cũ thì lấy ít hoa quả tặng bạn đi, không tính tiền."

Hà Quất tươi cười bước lên, cầm lấy cái túi trong tay Hà Tiêu, bắt đầu chọn mỗi loại hoa quả hai, ba món bỏ vào túi. Tiền Nghênh thấy vậy liền nói vội: "Không tính tiền sao được? Hai người mở tiệm là để làm ăn mà."

"Ôi dào, kiếm ít một chút cũng chẳng sao, coi như kết thêm một người bạn."

Hà Quất vừa nói vừa nhanh tay nhét gần đầy một túi, lại dịu dàng nói: "Dạo này Hà Tiêu còn bảo muốn liên lạc lại với mấy bạn cấp ba để gặp mặt đây, không ngờ mới nói xong đã tình cờ gặp em rồi."

Cô đưa túi hoa quả đã chuẩn bị xong tới trước mặt Tiền Nghênh.

"Sau này thường xuyên đến chơi nhé, Tết cần mua hoa quả thì đến tiệm bọn chị, đều bán giá nhập cho em luôn!"

Tiền Nghênh liên tục xua tay: "Thế này em không thể nhận đâu!"

"Không có nhiều đâu, mỗi loại chỉ lấy hai ba quả, em mang về ăn thử xem thích loại nào, lần sau quay lại rồi mua cũng được." Hà Quất lại đưa túi hoa quả tới gần hơn.

Cô nhiệt tình đến mức bất ngờ.

Mà lúc này, trong đáy mắt Hà Tiêu chỉ còn lại một mảng âm u lạnh lẽo, mắt hơi khép lại, hai tay đút túi quần, bàn tay trong túi đã siết chặt thành nắm đấm, trên mặt vẫn là nụ cười như không cười nhìn nghiêng gương mặt Hà Quất.

Từ sau Tết Lạp Bát, Hà Quất lại bắt đầu lảng tránh anh.

Buổi trưa không ăn cùng, buổi tối thì rời tiệm sớm, về nhà là lập tức rửa mặt đi ngủ. Khi Hà Tiêu về đến thì cô đã tắt đèn.

Tính đến hôm nay đã là ngày thứ tư, hai người sống chung dưới một mái nhà mà mỗi ngày nói chưa nổi ba câu.

Hà Tiêu đang định tối nay sẽ nói chuyện rõ ràng với cô...

Kết quả người này vậy mà lại muốn đẩy anh cho người khác?!

Hà Tiêu đảo mắt, nhìn về phía túi hoa quả trong tay cô, vừa vặn lúc đó Tiền Nghênh đưa tay nhận lấy, cảm ơn: "Cảm ơn, sau này nhà em có thiếu hoa quả nhất định sẽ đến đây mua. Không cần bán giá nhập đâu, người khác mua bao nhiêu thì em cũng mua bấy nhiêu."

Nói xong lại lén liếc nhìn Hà Tiêu.

Thấy vậy, Hà Quất như lóe lên một ý: "Nhiều hoa quả như vậy chắc khó cầm lắm nhỉ? Hay là Hà Tiêu, em đi tiễn bạn về một đoạn đi?"

Khóe miệng Hà Tiêu lập tức hạ xuống, môi mím chặt, dưới ánh mắt của Tiền Nghênh, anh đột ngột nói: "Tôi còn phải đi lấy hàng, không đi được."

"Lấy hàng không cần em đi, để chị đi là được."

Hà Quất gần như viết ba chữ "ghép đôi họ" lên mặt, nhiệt tình thấy rõ: "Em đi tiễn bạn đi, chút nữa chị đi lấy hàng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!