Về đến nhà, Hà Quất lại nói mình không đói, rồi rửa mặt mũi sớm để đi ngủ.
Nhưng cô vẫn như mấy hôm trước, trằn trọc mãi mà không sao chợp mắt được.
Cô đã không nhớ nổi đây là lần thứ mấy mất ngủ kể từ khi Hà Tiêu trở về, chỉ biết rằng từ lúc anh về, cuộc sống của cô hoàn toàn đảo lộn.
Nằm trên giường trở mình qua lại, không tài nào ngủ nổi. Cô cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống, phim với truyền hình đều chẳng thể xem nổi.
Mãi đến khi nhìn thấy đồng hồ hiển thị hai giờ sáng, cô mới chậm rãi ngồi dậy.
Vừa mới mặc xong đồ ngủ, còn chưa kịp xuống giường thì nghe thấy tiếng mở cửa khe khẽ, tiếp đó là tiếng bước chân vang lên.
Là Hà Tiêu dậy rồi.
Hai giờ sáng rồi mà anh vẫn chưa ngủ sao?
Hà Quất lại lặng lẽ c** đ* ngủ ra, nằm trở lại giường.
Tiếng bước chân bên ngoài dần xa, cô không phân biệt được Hà Tiêu đi vào phòng nào. Nhưng một lát sau lại nghe tiếng bước chân quay lại càng lúc càng gần, cho đến khi hình như dừng lại ngay trước cửa phòng cô.
Trong bóng tối, đôi mắt Hà Quất nhìn chằm chằm về phía cửa.
Vừa nghĩ đến việc Hà Tiêu có thể đang đứng ngay ngoài đó, cô bỗng nín thở.
Tim lại bắt đầu đập dữ dội, có cảm giác như sắp có chuyện gì vượt khỏi tầm kiểm soát.
Hà Quất nuốt nước bọt, né tránh mà khép chặt mắt lại.
Có những chuyện chỉ cần không đối mặt là có thể coi như chúng chưa từng tồn tại.
May mắn thay, tiếng bước chân bên ngoài lại vang lên, hình như Hà Tiêu đã rời khỏi trước cửa phòng cô.
Trái tim treo lơ lửng của cô dần buông xuống.
Không bao lâu sau, trong bếp vang lên tiếng bật bếp ga.
Cô mở mắt nhìn về phía cửa, chẳng lẽ Hà Tiêu đến trước phòng cô là để hỏi xem cô có muốn ăn không?
Dù sao dạo này cô thường dậy vào lúc một, hai giờ sáng, đúng lúc Hà Tiêu vẫn chưa ngủ, hai người thường cùng nhau nấu chút mì ăn vào rạng sáng.
Hà Quất thở ra một hơi dài, cảm thấy chính mình vừa rồi thật buồn cười. Cô lại suýt nữa tưởng rằng Hà Tiêu sẽ đẩy cửa mà vào.....
Trong bếp, Hà Tiêu một tay đút túi quần, nấu mì, còn rán thêm hai quả trứng.
Đợi mì chín, anh đặc biệt lấy thêm một cái bát mang ra bàn ăn.
Từ trong bát của mình, anh gắp bớt ít mì sang bát kia, lại gắp thêm một quả trứng đặt vào đó, rồi múc ít nước canh đổ vào.
Dù Hà Quất không dậy, anh vẫn chia một bát mì thành hai phần như thường lệ.
Anh ăn xong bát mì của mình rồi mới ăn bát còn lại. Nhưng đến khi ăn xong, Hà Quất vẫn chưa ra khỏi phòng.
Anh lại khoác áo khoác rồi rời khỏi căn nhà.
Xuống lầu, đôi bốt Martin đen cổ thấp giẫm lên lớp tuyết đọng, phát ra tiếng kẽo kẹt.
Rạng sáng ở huyện Kỳ Viên yên ắng, tuyết rơi trên vai anh giống hệt đêm anh trở về.
Anh đi bộ từ khu dân cư đến bệnh viện, đến tận cổng mới nhắn tin cho Lý Tham, nói mình đang ở ngoài cổng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!