Biết Hà Tiêu đi ăn cùng Lý Tham, Hà Quất cũng không giục anh về, nhưng trong lòng vẫn lo lắng, liên tục nhìn đồng hồ trên điện thoại. Đã gần mười hai giờ đêm rồi, cô ngáp liên tục vì buồn ngủ mà Hà Tiêu vẫn chưa về.
Cô dứt khoát bật đèn phòng khách, nằm trên sofa đắp chăn định ngủ tạm.
Sắp chợp mắt thì dưới lầu vang lên tiếng chó sủa. Hà Quất cứ tưởng Hà Tiêu đã về, đang định ngồi dậy gấp chăn, thì điện thoại đặt trên bàn bất ngờ reo lên.
Liếc sang, chính là Hà Tiêu gọi tới.
Cô đưa tay với lấy điện thoại, ngáp một cái rồi mới nhận máy.
Giọng Hà Tiêu bình tĩnh vang lên: "Quýt, vợ Lý Tham vỡ ối rồi, bây giờ cô ấy chỉ có một mình ở nhà. Chúng tôi đã gọi cấp cứu nhưng hiện tại đang ở bên Đông Thành, chạy về cũng không kịp. Chị xuống nhà với cô ấy trước, nếu xe cứu thương đến thì đi cùng tới bệnh viện, trên đường nhắn cho tôi một tin."
"À còn nữa, sau khi đến thì để cô ấy nằm thẳng, dùng gối kê cao phần hông lên."
Trong đầu Hà Quất trống rỗng một lúc, hoàn hồn lại liền cuống quýt đáp:
"Được được được, chị... chị đi ngay đây!"
Cúp máy xong, cô mở cửa định lao đi, nhưng chợt nhớ ra cái túi xách, lại vội vàng quay vào lấy. Mặc nguyên bộ đồ ngủ cùng đôi dép lê, cô chạy thẳng ra cửa. Đến khi khép cửa mới chợt sực nhớ mình còn chưa kịp thay quần áo.
Nhưng lúc này nào còn kịp để ý, cô vội vàng chạy lên tầng hai.
Căn hộ hướng tây tầng hai là nhà thầy Lý. Vợ Lý Tham từ khi mang thai đã dọn qua đó ở. Lúc này cửa nhà khép hờ, bên trong vang ra tiếng khóc nghẹn ngào.
Hà Quất đẩy cửa bước vào, thấy trên sàn loang lổ vết nước, hai mắt Tôn Trinh vợ Lý Tham đỏ ngầu vì khóc.
Nhìn thấy Hà Quất, cô ấy như vớ được cọng rơm cứu mạng, nghẹn ngào nói: "Chị Quýt... em, em... em vỡ ối rồi, phải làm sao bây giờ..."
Cô ấy khóc đến mức gần như nghẹt thở, nước mắt tuôn xối xả như vòi nước mở hết cỡ.
"Chỉ mới ba mươi lăm tuần thôi..."
"Không sao đâu, không sao đâu, xe cứu thương sắp tới rồi, sẽ ổn thôi."
Ngoài miệng an ủi, Hà Quất cũng vội tìm gối: "Hà Tiêu bảo em phải nằm thẳng, không được ngồi, còn phải kê cao phần hông nữa. Chị tìm gối cho em, đừng sợ, sẽ không sao hết."
Cô vừa tìm gối vừa liên tục lặp lại câu "sẽ không sao đâu", chẳng rõ là để trấn an Tôn Trinh hay chính mình.
Tìm được hai ba cái gối, cô ôm ra phòng khách. Tôn Trinh chỉ một cái trong đó: "Cái này."
Nghe vậy Hà Quất lập tức tiến lại, đỡ cô ấy nằm xuống rồi kê gối dưới hông, không ngừng an ủi: "Lý Tham sắp về rồi, đừng sợ, không sao đâu, chị ở đây với em."
Tôn Trinh gật đầu, siết chặt tay Hà Quýt, khóc nấc nói: "Em không muốn sinh sớm thế này, mới ba mươi lăm tuần thôi, con còn nhỏ quá. Sinh non thì sức khỏe con không tốt, em sợ lắm..."
"Bây giờ y học phát triển rồi, sẽ không sao đâu. Ba mươi lăm tuần... chắc cũng không còn nhỏ lắm đâu." Hà Quất vốn không hiểu rõ gì về chuyện sinh nở, chỉ biết đó là chuyện hệ trọng vô cùng.
Ít ra lúc này cô đã bị dọa đến mức bắp chân run rẩy liên hồi.....
May mà bệnh viện ở gần khu nhà. Hà Quất ở lại trấn an Tôn Trinh khoảng mười phút thì xe cứu thương tới. Nhân viên y tế nhanh chóng đưa Tôn Trinh xuống lầu, Hà Quất cũng theo lên xe, nhắn cho Hà Tiêu biết họ đến bệnh viện nào.
Đến bệnh viện, Tôn Trinh được đưa thẳng vào tay y bác sĩ.
Hà Quất đang định chạy theo thì phía sau vang lên một tiếng gọi: "Quýt!"
Cô giật mình quay đầu, thấy Hà Tiêu và Lý Tham đang vội vã chạy đến. Hà Tiêu nắm lấy cổ tay cô, còn Lý Tham thì vụt qua hai người, lao thẳng về phía phòng cấp cứu.
"Lý Tham tới rồi, chị không cần chạy theo nữa."
Nhìn bộ đồ ngủ mỏng manh trên người Hà Quất, Hà Tiêu cởi áo khoác choàng lên vai cô, dịu dàng nói: "Tôi đi hỏi tình hình, nếu không giúp được gì thì lát nữa chúng ta về trước."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!