Edit: Ngọc Hân – diễn đàn
Trung tuần tháng giêng, cuối cùng cũng xác định thời gian thi cuối kỳ, ngay tuần cuối cùng của tháng một. LQĐ
Giản Vi nhập học cuối tháng mười hai, học chưa được một tháng, nghĩ đến kỳ thi thử sắp tới thì vô cùng căng thẳng, hận không thể một ngày có bốn mươi tám tiếng để cho cô học.
Đi học chăm chú nghe giảng, tan học thì chả đi đâu hết, mấy học sinh khác đều nghỉ ngơi, còn cô thì từ đầu đến cuối gục trên bàn học của mình đọc sách làm bài tập.
Bạn cùng bàn Tạ Nhu không nhìn nổi, khuyên cô, "Vi Vi, cậu đừng căng thẳng như vậy, chỉ là thi thử thôi mà, đâu phải thi đại học thật."
Giản Vi đang làm bài kiểm tra tiếng Anh, nghe vậy lắc đầu, đầu cũng không ngẩng lên, nói: "Không được, có rất nhiều thứ mình không hiểu."
Mặc dù là học sinh chuyển trường, nhưng cũng không muốn sau khi thi tên bị xếp cuối lớp, hơn nữa cũng sắp thi tốt nghiệp trung học, cô phải nắm chặt tất cả thời gian.
Vả lại, cơ hội đến trường không dễ dàng có được, cô không muốn phụ lòng chính bản thân mình, cũng không muốn phụ lòng Lâm Cẩn Ngôn giúp cô vô điều kiện.
Tạ Nhu thở dài nói: "Mình cảm thấy cậu cực khổ quá."
Giản Vi mỉm cười: "Không sao."
Tạ Nhu không biết nên nói gì nữa, vỗ vai cô đứng dậy đi ra ngoài.
Giang Lẫm từ bên ngoài đi vào, thấy Giản Vi đang cúi đầu làm bài, vị trên bên cạnh trống không, khóe miệng cười yếu ớt, hai tay bỏ vào túi đi tới bên cạnh Giản Vi, chân dài cong xuống, ngồi vào vị trí của Tạ Nhu.
Giản Vi sững sờ ngẩng đầu nhìn cậu.
Giang Lẫm tựa lưng vào tường, hai tay vòng trước ngực, trong mắt chứa ý cười nhìn chằm chằm Giản Vi.
Bộ dạng Giang Lẫm rất tuấn tú, khuôn mặt tươi cười càng hấp dẫn người khác.
Giản Vi bị cậu nhìn như vậy thấy hơi xấu hổ, hỏi: "Cậu, cậu nhìn mình làm gì?"
Giang Lẫm cười cười, trả lời cô: "Cậu nhìn rất đẹp mắt."
Lần đầu tiên Giản Vi được người ta khen trắng trợn như thế, mặt nóng lên, thoáng chốc đỏ lựng, nhỏ giọng nói: "Cậu đừng nói nhảm."
Cô đỏ mặt cúi đầu, dứt khoát không để ý tới Giang Lẫm nữa.
Giang Lẫm thấy gò má Giản Vi đỏ ửng xấu hổ, ý cười trong mắt càng sâu, cậu ghé sát lại, giọng trầm thấp vang lên bên tai Giản Vi, "Giản Vi, mình và Tạ Nhu đổi chỗ ngồi được không?"
Cậu dựa sát vào, khi nói chuyện hơi thở ấm áp phả vào tai Giản Vi, cô vô thức né sang một bên, nghiêng đầu nhìn cậu hỏi: "Vì sao?"
Giang Lẫm cười, nói: "Thành tích của mình tốt hơn Tạ Nhu, mình có thể bổ túc cho cậu."
Giản Vi mím môi lắc đầu nói: "Có lẽ không nên."
Giang Lẫm hơi cong môi, ý cười trong mắt không giảm, hỏi cô: "Vì sao?"
Giản Vi thành thật trả lời cậu: "Mình không thích ngồi cùng nam sinh."
Giang Lẫm sửng sốt, lập tức bật cười, cậu không nhịn được xoa nhẹ đầu Giản vi, đuôi lông mày nhướng lên vui vẻ, "Giản Vi, cậu có cần ngây thơ thế không?"
Giản Vi sờ tóc, nhíu mày né tránh: "Cậu đừng chạm vào mình."
Giang Lẫm cười thành tiếng, "Được được được, không chạm vào cậu."
Cậu từ trên ghế đứng lên, cúi sát bên tai Giản Vi, thấp giọng nói: "Giản Vi, mình chờ cậu."
Mặt Giản Vi như bị phỏng, vùi đầu tự làm bài tập.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!