Edit: Ngọc Hân – diễn đàn
Lúc ăn cơm, trong đầu Giản Vi toàn là chuyện lúc nãy suýt chút nữa là hôn Lâm Cẩn Ngôn, mặt hơi nóng lên, đầu rũ xuống buồn bực ăn cơm, không dám ngẩng đầu lên cũng không dám nói lời nào. LQĐ
Một màn vừa rồi thật sự quá xấu hổ, may mà không hôn lên… Cô giật mình một cái không dám nghĩ tiếp.
So với Giản Vi, Lâm Cẩn Ngôn thì có vẻ bình tĩnh hơn nhiều, ít nhất biểu hiện bên ngoài không có chút khác thường nào, bình thản mở miệng, nói: "Sáng mai dẫn cô tới bệnh viện kiểm tra."
Giản Vi sững sờ, đột nhiên hoàn hồn: "Mai, ngày mai ạ?"
"Ừ."
"Đợt trước tôi kiểm tra rồi…"
"Kiểm tra kỹ hơn, xác định thời gian phẫu thuật." Giọng điệu Lâm Cẩn Ngôn nhàn nhạt cắt ngang lời cô.
Giản Vi nghe vậy đôi mắt trợn to: "Phẫu…. Phẫu thuật?"
Trong giọng đầy kinh ngạc và khó có thể tin, Lâm Cẩn Ngôn ngước mắt nhìn cô một cái: "Có vấn đề gì à?"
Giản Vi cảm thấy ngượng ngùng, giọng rất nhỏ: "Chi phí phẫu thuật rất đắt, tôi còn….."
"Tôi trả."
"….."
Lần trước Lâm Cẩn Ngôn đã giúp cô trả 30 vạn, lại giúp cô tìm trường học, bây giờ lại giúp cô chi phí phẫu thuật, Giản Vi nhìn anh, trong lòng chua xót, đột nhiên đỏ mắt.
Lúc Lâm Cẩn Ngôn ngẩng đầu lên thì thấy trong mắt cô ngập nước, đôi mắt nai xinh đẹp khiến người ta đau lòng, trong lòng khẽ run, hỏi: "Làm sao vậy?"
Giản Vi vội nháy mắt mấy cái, đè vẻ chua xót xuống, sau một lúc lâu mới hơi nghẹn ngào mở miệng: "Chưa từng có ai đối xử tốt với tôi như vậy, Lâm Cẩn Ngôn, anh là người đầu tiên."
Cô nhìn anh, trong mắt tràn ngập cảm kích.
Lâm Cẩn Ngôn hỏi: "Ba cô chưa bao giờ quan tâm cô sao?"
Giản Vi lắc đầu: "Ông ấy chỉ biết hỏi tôi tiền, chưa bao giờ quan tâm đến tôi."
"Người thân trong nhà đâu?"
"Ba tôi thích đánh bài, mấy năm trước tới chỗ chú thím mượn tiền mà không được, mấy người họ hàng sớm đoạn tuyệt quan hệ với chúng tôi rồi."
Lâm Cẩn Ngôn đột nhiên không biết nói gì, rất lâu sau an ủi cô một câu: "Sẽ tốt hơn."
Giản Vi gật đầu: "Tôi biết ạ, cám ơn."
Dừng vài giây, đột nhiên rất chân thành nói: "Lâm Cẩn Ngôn, tiền tôi sẽ trả lại cho anh."
Lâm Cẩn Ngôn giật mình nâng mắt nhìn cô, sau đó lạnh giọng nói một câu, "Tùy cô."
Nói xong đứng dậy đi ra ngoài.
Giản Vi nhìn chằm chằm bóng lưng cao lớn của Lâm Cẩn Ngôn, ngây ngẩn hồi lâu.
Thu dọn phòng bếp sạch sẽ xong, lúc cô đi ra Lâm Cẩn Ngôn đang ngồi trên sofa ở phòng khách, tay cầm bút viết gì đó lên quyển vở màu trắng.
Nghe tiếng bước chân của Giản Vi, nhàn nhạt gọi cô, "Tới đây."
Giản Vi vội chạy tới trước mặt anh, cúi đầu nhìn, mới phát hiện Lâm Cẩn Ngôn đang ghi gì đó liên quan tới toán học.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!