Người bạn nhỏ Lâm Ngữ Nùng bị mẹ dạy dỗ một trận tơi bời, một mình ngồi trên bàn, vừa làm bài tập vừa khóc, nước mắt rơi lã chã ướt hết xuống vở.
Lâm Cẩn Ngôn về nhà, việc đầu tiên chính là vào phòng nhìn vợ mình.
Giản Vi đang ôm máy tính ngồi trên giường làm việc, công việc buổi sáng vẫn còn đang dang dở đành mang về nhà làm nốt.
Lâm Cẩn Ngôn tiến tới, giành lại máy tính trong tay cô: "Anh nói bao nhiêu lần rồi, đến mười giơ đêm thì không được làm việc nữa cơ mà?"
"Em còn một xíu nữa thôi—" Giản Vi đưa tay đoạt lại máy tính nhưng Lâm Cẩn Ngôn không cho, cúi đầu hôn cô.
Kết hôn nhiều năm như vậy, tình cảm hai người vẫn vẹn nguyên như những ngày đầu. Anh hôn cô đến mức cô phải thở hổn hển mới buông cô ra. Lâm Cẩn Ngôn đứng dậy, cởi âu phục rồi ném lên đầu giường, ngay sau đó lại cúi người áp Giản Vi nằm xuống giường.
Giản Vi không nhịn cười, đẩy anh: "Anh gấp làm gì? Anh qua phòng xem Nùng Nùng làm bài tập xong chưa đi."
"Anh đợi thêm chút nữa đi, giờ anh qua xem Nùng Nùng làm bài tập thế nào rồi."
Lâm Cẩn Ngôn bất ngờ, giơ tay cúi đầu nhìn đồng hồ, ngạc nhiên hỏi cô: "Mười giờ rồi vẫn còn làm bài tập sao?"
Giản Vi ngồi dậy than thở với anh: "Chả hiểu con bé giống ai, cả ngày cả ngày đêm nghịch ngợm không ngừng, ba giờ chiều đã tan học mà về cũng không chịu làm bài, nghe dì Lan bảo còn đang trong phòng đóng công chúa kia kìa—"
Khóe mắt Lâm Cẩn Ngôn giật giật.
Giản Vi nói tiếp: "Mà anh biết buồn cười nhất là gì không?"
Lâm Cẩn Ngôn nhướng mày, hỏi cô: "Là gì?"
"Con bé lại còn khoác áo choàng chạy vào phòng Tiểu Bạch bắt Tiểu Bạch làm thái giám cho mình khiến mặt anh trai nó xanh lét cả vào."
Lâm Cẩn Ngôn không nhịn được bật cười, đứng dậy: "Không biết nhóc con giống ai nữa, để anh đi xem một chút."
Lâm Cẩn Ngôn vào phòng con gái kiểm tra bài tập thì phát hiện bé con đang ngủ gục trên bàn.
Anh đi tới, thấy khuôn mặt mũm mĩm xinh xắn vẫn còn vương nước mắt, ngón tay trắng trẻo còn đang nắm chặt bút chì.
Bài tập thì mới làm được một nửa, còn lại vẫn trống trơn.
Lâm Cẩn Ngôn cảm thấy đau đầu, cứ đứng như vậy một lúc lâu.
Nhóc con đột nhiên tỉnh giấc, đôi mắt lim dim buồn ngủ, thanh âm mềm mại gọi: "Ba ạ."
Con gái gọi "Ba" như vậy làm tim Lâm Cẩn Ngôn muốn mềm đi, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng, nhẹ nhàng hỏi: "Nói cho ba nghe, sao Nùng Nùng lại không chịu làm bài tập đúng giờ?"
Bạn nhỏ Lâm Ngữ Nùng mở to hai mắt, đôi mắt đen láy lấp lánh nhìn ba, cũng không nói dối ba mà trả lời thành thật: "Nùng Nùng muốn chơi một chút thôi, ai ngờ lại quên mất bài tập ạ."
Đã hơn mười giờ rồi mà cô nhóc lại đi ngủ muộn như vậy, Lâm Cẩn Ngôn trầm mặc, xoa đầu con gái, nhẹ nhàng nói với con: "Chỉ mỗi hôm nay thì thôi không sao, con đi ngủ đi, sau này phải nhớ hoàn thành bài tập trước rồi mới được chơi, nghe rõ chưa?"
Bạn nhỏ Lâm Ngữ Nùng nghe thấy ba nói không cần phải làm bài tập nữa thì trong lòng vui vẻ đến điên cuồng nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ biết điều, khéo léo nói: "Cảm ơn ba, Nùng Nùng biết rồi ạ."
Lâm Cẩn Ngôn ôm con gái vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, sau đó lại ôm con về giường, dịu dàng đắp chăn cho con, cúi đầu khẽ hôn lên trán Nùng Nùng: "Ngoan, ngủ đi."
Lâm Ngữ Nùng ôm búp bê vào lòng, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Ở ngoài cửa, người bạn nhỏ Tiểu Bạch lại vô cùng trầm tư. Trong đầu nghĩ, thì ra chưa làm xong bài tập cũng không sao cả, ừ, vậy sau này cậu cũng không muốn làm bài tập nữa.
Bạn học Tiểu Bạch mang trong mình suy nghĩ không cần làm bài tập cũng không bị ba mắng nên ngay hôm sau tan học về nhà đã vứt cặp lên bàn rồi ngồi dưới đất lắp mô hình máy bay.
Chơi một lúc đã đến tám giờ tối, ba mẹ đi xã giao bên ngoài cũng đã về.
Bạn nhỏ Lâm Ngữ Nùng hôm nay lại rất biết nghe lời, ngồi vào bàn chăm chỉ làm bài tập, thấy ba mẹ về nhà đã ngay lập tức ôm vở bài tập của mình chạy ra nộp cho ba: "Ba ơi! Con làm xong bài tập rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!