Chương 64: Ngoại truyện 1

Câu chuyện về lần mang thai thứ hai.

Năm Tiểu Bạch lên ba tuổi đã được đi nhà trẻ.

Một buổi chiều tan học, Giản Vi và Lâm Cẩn Ngôn đến đón bé, chỉ thấy nhóc con ngồi ở đằng sau các bạn, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, buồn bực không vui.

Tiểu Bạch lớn lên được thừa hưởng khuôn mặt lạnh như băng từ ba, là một em bé biết đối nhân xử thế, luôn nói năng cẩn trọng, vậy mà hôm nay khuôn mặt lại xưng xỉa, không thể nhìn ra được đây là một bé trai ba tuổi.

Giản Vi lo lắng, kéo tay bé, dịu dàng hỏi: "Bảo bối hôm nay sao lại không vui thế này?"

Tiểu Bạch nghiêng đầu sang một bên, không trả lời mẹ.

Lâm Cẩn Ngôn nhìn con trai qua gương chiếu hậu, thấp giọng quở trách: "Mẹ hỏi con không nghe được à?"

Lâm Cẩn Ngôn trước mặt con luôn là một người bố vô cùng nghiêm khắc, anh vừa mở miệng, con trai đã ngay lập tức thẳng người, nghiêng đầu nói với Giản Vi: "Mẹ ơi, con cũng muốn có em gái."

Giản Vi sững người, sau đó không nhịn được bất cười, xoa đầu nhóc con, hỏi: "Sao con lại muốn có em gái?"

Tiểu Bạch lắc lắc đầu, nghiêm túc nói: "Bạn Đường Minh Trì cũng có em gái, em gái bạn ấy đáng yêu, con thích em ấy lắm."

Đường Minh Trì là bạn ngồi cùng bàn của Tiểu Bạch. Hôm nay em gái Minh Trì cũng đến trường với cậu bé, hai anh em ngồi cạnh nhau, em gái ôm cánh tay anh trai, rụt rè trốn sau lưng anh. Đôi mắt cô bé to tròn lấp lánh, tựa như chứa cả ngàn tinh tú.

Người bạn nhỏ Lâm Trạm ở bên cạnh bỗng cảm thấy thích thú, lặng lẽ tiến tới, muốn ôm em gái nhỏ vào lòng. Ai ngờ vừa mới tiến tới, Đường Minh Trì đã trừng mặt cảnh giác, còn lớn tiếng dạy dỗ cậu nhóc: "Không cho phép cậu đụng vào em gái tớ!"

Người bạn nhỏ Lâm Trạm cảm thấy vô cùng tổn thương, khuôn mặt nhăn nhó quay về chỗ, cả một ngày buồn bực không nói thành lời.

Giản Vi nghe rõ ngọn nguồn, dở khóc dở cười không biết phải làm sao. Nhưng mà gần đây cô cũng thảo luận với Lâm Cẩn Ngôn về chuyện mang thai. Trước đó chị dâu có nghi ngờ việc mình mang thai long phượng, bây giờ thì hai anh em đã dắt tay nhau đi học mẫu giáo rồi, người ngoài nhìn vào chỉ biết mỉm cười hâm mộ.

Cô về nhà cũng nói với Lâm Cẩn Ngôn rằng mình muốn sinh con gái, nhưng Lâm Cẩn Ngôn vẫn hơi lưỡng lự, sợ cô mang thai vất vả, nên cứ chậm chạp không quyết định.

Tối hôm đó, Giản Vi tắm xong ra ngoài, Lâm Cẩn Ngôn vẫn đang ngồi trên bàn cặm cụi làm việc. Cô đi tới, cúi người tì cằm xuống bả vai anh, nhỏ giọng nói: "Chồng ơi, chúng ta sinh thêm một đứa nữa đi, anh thấy đấy, một mình Tiểu Bạch cũng cô đơn mà."

Lâm Cẩn Ngôn đặt bút xuống bàn, kéo cô ngồi lên đùi mình, Giản Vi thuận thế ôm cổ anh, nói tiếp: "Anh cũng muốn có con gái còn gì?"

Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô cười: "Thế nếu không phải con gái thì làm sao bây giờ?"

Giản Vi ngạc nhiên, trả lời anh: "Thế thì đành thôi vậy, coi như là chúng ta không có duyên với con gái rồi. Nhưng em thật sự vẫn muốn sinh thêm một đứa nữa, anh nhìn gia đình người ta toàn hai con kìa, có hai đứa thì mới vui nhà vui cửa chứ. Nhìn lại Tiểu Bạch nhà mình xem, thừa hưởng luôn cái tính tình lạnh lùng của anh, lúc nào cũng chỉ chơi một mình, có thêm em thì nhóc con không còn cô đơn nữa rồi."

Giản Vi khuyên nhủ mãi, cuối cùng Lâm Cẩn Ngôn cũng gật đầu đồng ý.

Để chuẩn bị cho việc mang thai, cô và Lâm Cẩn Ngôn đã đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe toàn diện, để cơ thể ở trong tình trạng tốt nhất, đầu tháng tám hai người lại tích cực bắt đầu quá trình tạo người.

Giữa tháng mười một, Giản Vi lại đến bệnh kiểm tra sức khỏe một lần nữa thì nhận được tin mình mang thai, em bé trong bụng mẹ vô cùng khỏe mạnh.

Tin mang thai truyền về gia đình, trưởng bối đều vui mừng khôn siết. Đặc biệt là mẹ Lâm, trước kia bà đã nói nhỏ với Lâm Cẩn Ngôn nhiều lần, hy vọng hai đứa có thể sinh thêm một bé nữa, nhưng lúc ấy Lâm Cẩn Ngôn đau lòng Giản Vi phải chịu nhiều khổ cực nên không đồng ý.

Hôm nay nhận được tin Giản Vi mang bầu, mẹ Lâm vui vẻ đi lễ tạ tổ tiên đã phù hộ, hôm sau còn lên núi thắp hương cầu nguyện.

Ngoại trừ hai vợ chồng cùng các trưởng bối trong nhàthì người sung sướng nhất chính là bạn nhỏ Lâm Trạm khi nghe tin mẹ mang thai em gái.

Tiểu Bạch vừa tròn ba tuổi, chưa bao giờ Giản Vi thấy nhóc con buồn vì điều gì cho đến khi phát sinh chuyện kia. Mỗi ngày thức dậy, nhóc con đều chạy đến phòng ba mẹ, nghiêng đầu đặt lên bụng Giản Vi nghe động tĩnh bên trong, ngây thơ hỏi mẹ: "Mẹ ơi, em gái con đang ở trong này phải không ạ?"

Giản Vi không đành lòng đả kích con trai, nhưng vẫn phải nói cho con hiểu: "Không chắc sẽ là em gái đâu con, cũng có thể là em trai đó."

Tiểu Bạch không muốn em trai chút nào, vì vậy rất kiên quyết nói với mẹ: "Không đâu mẹ, chắc chắn là em gái!"

Tiểu Bạch theo thói quen mỗi sáng sẽ chạy sang phòng ba mẹ thăm em gái. Nhưng có một sáng, hai vợ chồng đang thân thiết với nhau thì con trai đột nhiên mở cửa đi vào, Lâm Cẩn Ngôn giận đến mức nhảy xuống giường, "đá văng" con trai ra khỏi phòng, nghiêm túc cảnh cáo: "Sau này con không được tùy tiện đi vào phòng ba mẹ như thế, hiểu chưa?!"

Tiểu Bạch rất sợ Lâm Cẩn Ngô, gật đầu như giã gạo: "Hiểu ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!