Chương 6: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn

Giản Vi chạy về phòng, cửa phòng vừa khép lại theo bản năng cúi đầu nhìn xuống, kéo cổ áo mình nhòm vào bên trong, vẻ mặt đầy buồn bực, không nhịn được nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thật sự nhỏ như vậy sao?" LQĐ

Nghĩ tới lời Lâm Cẩn Ngôn vừa nói, Giản Vi chép miệng thở phì phì mắng một câu: "Đúng là người đáng ghét mà!"

…….

Mặc dù là chủ nhật nhưng Giản Vi cũng không nghỉ ngơi, cả buổi sáng đều nghiêm túc ngồi trong phòng học bài.

Trở lại trường đã một tuần, bổ sung một số môn học bị thiếu lúc trước, nhưng vẫn còn kém xa.

Cô vốn cũng không phải là người quá thông minh, tự học ít nhiều gì cũng có chút khó khăn, nhất là toán học, toán lớp 11 thật sự rất khó, cô lại thiếu rất nhiều kiến thức cơ bản, rất nhiều bài tập nắm được căn bản nhưng hoàn toàn không biết ra tay giải thế nào.

Cô vừa học bài thì quên luôn thời gian.

Dưới lầu, Lâm Cẩn Ngôn khó được chủ nhật ở nhà nghỉ ngơi, ôm laptop ngồi trên sofa tiện thể đọc vài cái mail. Mười hai giờ trưa thấy đói bụng, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình vi tính như cũ, theo phản xạ có điều kiện hỏi một tiếng: "Dì Lan, cơm làm xong chưa?"

Hỏi xong không nghe đáp lại, dừng vài giây mới chợt nhớ ra dì Lan xin nghỉ phép về nhà.

Lâm Cẩn Ngôn nhíu mày, sau đó đóng laptop lại, từ trên ghế đứng lên.

Chân dài bước đi vào trong phòng bếp.

Vào phòng, kéo tủ lạnh nhìn thoáng qua.

Nguyên liệu nấu ăn trong tủ ngược lại rất nhiều, anh tùy tiện lật vài thứ nhưng không nhận ra món nào.

Há cảo dì Lan gói cho anh đặt trong ngăn đá, anh kéo ngăn đá ra liếc nhìn một cái, nhíu mày, thật sự không muốn ăn lắm.

Suy nghĩ một lúc dứt khoát đi lên lầu.

Trên lầu, Giản Vi đang giải một đề toán rất khó, thậm chí suy nghĩ đau hết cả đầu mà vẫn chưa nghĩ ra cách giải.

Đang buồn bực cửa phòng đột nhiên bị gõ vang.

Cô sững sờ, vô thức quay đầu nhìn ra cửa.

Chỉ nghe thấy giọng Lâm Cẩn Ngôn gọi cô: "Giản Vi, ra đây."

Giản Vi không khỏi sững sờ, anh ấy thế mà còn ở nhà?

Bình thường thời gian Lâm Cẩn Ngôn ở nhà rất ít, cô cho rằng anh đã ra khỏi nhà.

Để bút xuống, từ trên ghế đứng lên xoay người đi ra cửa.

Cửa phòng mở ra, Lâm Cẩn Ngôn đứng thẳng người phía ngoài cửa.

Trong nhà có đủ hệ thống lò sưởi, anh chỉ mặc một chiếc áo T

-shirt màu trắng, quần dài màu đen, hai tay đút trong túi quần, tùy tiện đứng đó. Cả người không lạnh lùng như lúc mặc âu phục, vẻ mặt mang theo vài phần lười biếng.

Giản Vi nhìn anh, sửng sốt: "Có…. Có chuyện gì không?"

Lâm Cẩn Ngôn khẽ nâng mắt nhìn cô, hỏi: "Biết nấu ăn không?"

Giản Vi: "……"

"Tôi đói bụng, cô làm vài món ăn cho tôi đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!