Edit: Ngọc Hân – diễn đàn
Giản Vi chạy xuống phòng bếp nấu canh giải rượu cho Lâm Cẩn Ngôn. LQĐ
Sữa tươi trộn với lòng trắng trứng đun lên có thể giải rượu, trước kia ngày nào ba cũng uống đến say mèm, cách giải rượu này là dì hàng xóm dạy cho cô.
Giản Vi nhanh chóng nấu xong canh giải rượu, đổ ra chén rồi bưng ra cho Lâm Cẩn Ngôn.
Nhưng đợi tới lúc cô trở lại phòng khách thì Lâm Cẩn Ngôn đã không còn trên sofa.
Giản Vi bưng chén canh ngây ngẩn đứng trong phòng khách, theo bản năng nhìn xung quanh, xác định Lâm Cẩn Ngôn không còn dưới lầu, vì vậy bưng chén lên lầu, chắc là về phòng rồi.
Đi tới cửa phòng Lâm Cẩn Ngôn, Giản Vi nâng tay phải lên nhẹ nhàng gõ cửa.
Trong phòng, Lâm Cẩn Ngôn vừa tắm rửa xong, từ trong phòng tắm đi ra.
Thân trên trần trụi, sáu đường cơ bụng vô cùng rắn chắc gợi cảm, nước chưa khô theo đường cong cơ bắp hoàn mỹ của anh chảy xuống, dưới người quấn một chiếc khăn màu trắng, tóc chưa khô, đang cầm khăn lau mặt.
Chạy vào tắm rửa nên rượu tản đi hơn phân nữa, nghe tiếng gõ cửa tiện tay quăng khăn mặt lên tủ đầu giường rồi đi ra mở cửa.
Bên ngoài, Giản Vi đang chuẩn bị gõ cửa lần thứ hai, vừa giơ tay lên cửa phòng đã mở từ bên trong ra.
Giản Vi khẽ cong mắt, nói: "Lâm…."
Lời còn chưa dứt, khoảnh khắc trông thấy Lâm Cẩn Ngôn, câu nói kế tiếp đột nhiên nghẹn trong cổ họng.
Miệng há to, đôi mắt trợn tròn, nhìn chằm chằm nửa người trên trần trụi của Lâm Cẩn Ngôn không chớp mắt.
Trong đầu rối loạn một nùi, chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Đây là đây là đây là…. Đây là kiểu mặc quần áo thì có vẻ gầy, cởi ra thì có thịt trong truyền thuyết đây sao?
Vóc người này… Cũng quá gợi cảm ….
Giản Vi ngây ngốc đứng đó, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào cơ bụng sáu múi gợi cảm của Lâm Cẩn Ngôn, không biết có suy nghĩ gì, trong lúc nhất thời quên dời tầm mắt, cứ ngây ngốc nhìn chòng chọc như vậy.
Không biết qua bao lâu, giọng Lâm Cẩn Ngôn lạnh lùng truyền trên đỉnh đầu: "Nhìn đủ chưa?"
Giọng nói bất thình lình, Giản Vi sợ tới mức đột nhiên hoàn hồn, gần như là cùng một lúc, trong nháy mắt mặt như lửa đốt, đỏ như quả táo.
Cô vẫn mạnh mẽ cãi lại muốn giữ cho mình chút mặt mũi, ấp úng nói: "Ai…. Ai nhìn…."
Lâm Cẩn Ngôn nhíu mày, con ngươi đen kịt nhìn chằm chằm cô.
Giản Vi cảm nhận được tầm mắt Lâm Cẩn Ngôn, cảm giác toàn thân mình nóng lên, gần như là phản xạ có điều kiện, quay đầu chạy đi.
Lâm Cẩn Ngôn nhìn chằm chằm bóng lưng Giản Vi, đôi mắt hơi híp lại.
Năm giây sau, khi đã chạy tới cầu thang lầu ba, Giản Vi đột nhiên lại đỏ bừng mặt chạy quay lại.
Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô, trong mắt hiện lên ý cười như có như không, hỏi: "Còn chưa nhìn đủ?"
Mặt Giản Vi càng đỏ hơn, thẹn quá hóa giận liếc nhìn anh, sau đó hung hăng nhét chén trong tay vào tay anh, "Canh giải rượu của anh!"
Nói xong cũng không ở lại mà quay đầu bỏ chạy.
Lâm Cẩn Ngôn nhìn bóng lưng hốt hoảng chạy đi của Giản Vi, lại cúi đầu nhìn canh giải rượu trong tay mình, khóe miệng hơi cong lên, nở nụ cười rất nhẹ.
Giản Vi chạy về phòng, đóng cửa lại xong là cả người nhào thẳng lên giường, chui đầu vào trong chăn, ảo não hét vài tiếng "A a a," đồng thời hai chân không ngừng đá đá.
Trời ạ!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!