Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn
Lễ kỷ niệm của công ty kéo dài đến rạng sáng, Giản Vi đi giày cao gót cả đêm, mệt mỏi đứng không vững, thừa dịp Lâm Cẩn Ngôn không có ai quấn quít mời rượu, kéo cánh tay anh khẽ nói: "Lâm Cẩn Ngôn, em mệt quá, không được về phòng nghỉ ngơi trước à?" LQĐ
"Sao vậy?" Lâm Cẩn Ngôn hơi cúi đầu xuống dịu dàng hỏi cô.
Giản Vi chỉ chân mình, tủi thân nói: "Đau chân."
Lần đầu tiên cô đi giày cao gót lâu như vậy, Lâm Cẩn Ngôn nhíu mày, đặt ly trong tay xuống bàn, không nói hai lời, lập tức bế Giản Vi từ ghế lên.
Giản Vi giật mình, vô thức nhìn xung quanh, bốn bên đều là người, tất cả mọi người nhìn cô chằm chằm, cô có chút thẹn thùng, giãy dụa muốn xuống: "Anh thả em xuống, em tự đi."
Lâm Cẩn Ngôn lại như không nghe thấy, ôm cô đi ra ngoài đại sảnh.
Người xung quanh đều xì xào, Giản Vi giãy dụa không được, dứt khoát chôn đầu vào ngực Lâm Cẩn Ngôn, trốn như chú đà điểu, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Anh làm gì vậy hả?"
Lâm Cẩn Ngôn thấy bộ dạng Giản Vi vô cùng xấu hổ, cười mãi không ngừng, "Cô chủ nhỏ nhà chúng ta bị đau chân, đương nhiên là phải ôm về phòng nghỉ ngơi."
Giản Vi mím môi, từ trong ngực anh đưa mắt nhìn lên, nhỏ giọng nói: "Nhưng em tự đi được."
Lâm Cẩn Ngôn liếc nhìn cô một cái rồi nói: "Anh muốn ôm, sao không?"
Giản Vi: "….."
……
Lâm Cẩn Ngôn ôm Giản Vi đi một mạch từ đại sảnh hội trường ra ngoài, lễ kỷ niệm tổ chức ở khách sạn, ra khỏi đại sảnh, bên ngoài chính là nơi nghỉ ngơi, Lâm Cẩn Ngôn trực tiếp ôm Giản Vi vào phòng anh thường ở.
Mở cửa đi vào, đặt Giản Vi lên giường, ngồi xổm người xuống cởi giày ra cho cô.
Cô mang giày cao gót đứng cả ngày, chân hơi sưng lên, Lâm Cẩn Ngôn nhíu mày đặt chân cô lên đầu gối anh, tay dịu dàng xoa nắn, vừa xoa vừa hỏi: "Sao rồi? Có đau không?"
Hai tay anh dịu dàng xoa mắt cá chân cho cô, rồi lại xoa đến lưng bàn chân, cuối cùng ngay cả từng ngón chân cũng nhẹ nhàng vuốt ve một lúc, Giản Vi cong môi nhìn anh cười: "Có mùi không hả Lâm Cẩn Ngôn?"
Lâm Cẩn Ngôn giật mình, ngẩng đầu nhìn cô, sau đó kéo chân cô tới trước mắt ngửi một cái: "Ừm, đúng là rất có mùi."
Giản Vi cười ha ha, đưa chân đâm vào ngực anh: "Anh quá đáng."
Lâm Cẩn Ngôn đứng lên cúi người đè cô xuống giường, hai tay chống hai bên người cô, cúi đầu hôn cô.
Giản Vi giơ tay lên ôm anh, nhắm mắt lại để mặc Lâm Cẩn Ngôn môi lưỡi triền miên.
Hồi lâu sau, Lâm Cẩn Ngôn mới buông cô ra, ánh mắt rơi vào đôi môi bị hôn hơi đỏ lên của Giản Vi, giơ tay lên, ngón tay dịu dàng vuốt ve.
Giản Vi sững sờ, lập tức cầm chặt tay Lâm Cẩn Ngôn, đôi mắt trợn tròn: "Lâm Cẩn Ngôn anh cố ý đúng không?"
Lâm Cẩn Ngôn giật mình không kịp phản ứng.
Giản Vi lên án: "Anh thế mà dùng tay đã sờ chân em để sờ môi em!"
Lâm Cẩn Ngôn hoàn hồn, "Ha ha" cười thành tiếng, "Không sao, dù gì thì cũng là chân của em mà."
Giản Vi trừng nhìn anh: "Phạt anh về nhà quỳ bàn giặt!"
Lâm Cẩn Ngôn ghé sát, "Có thể đừng phạt được không?"
"Không thể!"
"Vậy phạt anh mỗi ngày hôn chân em nhé." Nói xong liền cúi đầu hôn khẽ lên lưng bàn chân cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!