Edit: Ngọc Hân – diễn đàn
Lâm Cẩn Ngôn dẫn Giản Vi ra ngoài ăn khuya, cơm nước xong thì đưa cô về nhà chứ không dạy cô khiêu vũ. LQĐ
Giản Vi không mấy vui vẻ, ngồi trên xe thở phì phì nói: "Đến lúc đó đừng chê em làm mất mặt anh."
Lâm Cẩn Ngôn nghe vậy nghiêng đầu nhìn cô, thấy cô phồng má bộ dạng rất tức giận, không nhịn được bật cười, đưa tay sờ má cô: "Đừng tức mà, sắp thành quả bong bóng hơi rồi, mai anh sẽ dạy em, mai anh không tới công ty."
Giản Vi giật mình, lúc này mới nghiêng đầu: "Thật không?"
"Thật."
"Vậy ngày mai em phải mang giày cao gót sao?" Giản Vi rất ít khi mang giày cao gót, ngược lại mẹ mua cho cô không ít, nhưng bình thường quen đi giày thể thao, cô cảm thấy không thoải mái.
Lâm Cẩn Ngôn vẫn chưa trả lời cô, cô suy nghĩ rồi nói thêm: "Em đi."
Mai này cô còn nhiều cơ hội đi giày cao gót nữa.
Vừa sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Cẩn Ngôn tới đón Giản Vi, chuẩn bị đưa cô giải quyết chuyện khiêu vũ mà cô tâm tâm niệm niệm muốn học.
Giản Vi mang giày cao gót ra cửa, theo Lâm Cẩn Ngôn lên xe, vốn cho rằng đi về nhà, kết quả Lâm Cẩn Ngôn lại lái xe sang hướng khác.
Giản Vi nhìn ra bên ngoài hỏi: "Chúng ta đây là muốn đi đâu?"
"Về nhà."
"Nhà không phải đi hướng này mà."
Xe càng chạy càng nhanh, Giản Vi càng phát hiện đoạn đường này rất quen thuộc, mãi tới khi đến trường học mới ý thức được đây là hướng đi về trường, cô kinh ngạc hỏi: "Chúng ta phải tới trường học sao?"
Lâm Cẩn Ngôn mỉm cười không trả lời cô, nửa giờ sau, xe lái vào một tiểu khu cạnh trường học.
Giản Vi càng thấy kỳ cục, mãi đến khi Lâm Cẩn Ngôn dừng xe dưới gara, nắm tay cô đi vào trong thay máy mới từ từ kịp phản ứng, "Anh mua nhà ở bên này sao? Mua lúc nào vậy ạ?"
"Mua lâu rồi, lúc em vừa lên đại học thì mua." Nhưng chưa dẫn cô tới.
Phòng ở tầng 18, cấu trúc theo phong cách Duplex, hai tầng tầng trên tầng dưới, trang thiết bị lắp đặt theo phong cách gỗ thô, màu xanh chiếm đa phần, vừa mới đi vào đã cảm thấy tinh thần sảng khoái cả người.
Giản Vi vừa mừng vừa lo, cởi giày ra, chân trần đi xung quanh ngó nghía.
Lâm Cẩn Ngôn đứng đằng sau sofa trong phòng khách, thân thể lười biếng dựa vào tay ghế, nói: "Chờ chúng ta kết hôn, trước khi em tốt nghiệp, có thể ở đây."
Giản Vi sững sờ, mặt không khỏi đỏ lên: "Ai… Ai muốn ở chung với anh chứ."
Lâm Cẩn Ngôn đi qua, từ phía sau ôm lấy cô: "Em không ở cùng anh, vậy muốn ở cùng ai hả?"
Giản Vi hừ một tiếng: "Em còn chưa đồng ý gả cho anh mà."
Lâm Cẩn Ngôn liền giật mình, sau hồi lâu bỗng nhiên nở nụ cười: "Đúng anh quên mất, em nói phải xem biểu hiện của anh."
Giọng nói vừa dứt, đột nhiên bế Giản Vi đang ngồi lên.
Giản Vi giật mình vội ôm cổ anh: "Anh làm gì vậy?"
Lâm Cẩn Ngôn cười, "Không phải nói phải thể hiện tốt sao?"
Anh ôm Giản Vi đi tới trước sofa, thả cô xuống đồng thời người đè lên.
Đang chuẩn bị hôn, Giản Vi đột nhiên chống lên ngực anh: "Anh đừng làm loạn, dì cả của em tới?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!