Chương 46: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn

Theo thời gian lễ kỷ niệm càng ngày càng gần, cuối cùng Giản Vi không nhịn được chạy tới công ty Lâm Cẩn Ngôn xin giúp đỡ. LQĐ

Lâm Cẩn Ngôn đang bận, cô nằm gục trên bàn làm việc của anh, hai mắt nhìn anh: "Lâm Cẩn Ngôn, chừng nào anh mới rảnh hả? Em rất ngốc, chuyện khiêu vũ nho nhã như vậy em sợ không học được."

Lâm Cẩn Ngôn cười: "Có anh ở đây, sao có thể không học được."

"Vậy anh mau dạy em đi." Cô nắm ống tay áo của anh, giọng mềm mại làm nũng: "Nếu không thì đừng khiêu vũ nữa, bản thân mất mặt còn chưa nói còn khiến anh mất mặt theo, đến lúc đó anh đừng chê em làm xấu mặt."

Lâm Cẩn Ngôn ngẩng đầu lên, cưng chiều vuốt mũi cô, "Còn học được uy hiếp anh?"

Giản Vi khẽ mím môi, hai tay chống cằm, đôi mắt lóe sáng lấp lánh nhìn anh: "Vậy rốt cuộc chừng nào anh dạy cho em."

"Tối dạy, được không?"

"Tối em phải về nhà mà."

"Tối không thể tới chỗ anh à?" Lâm Cẩn Ngôn hơi nhíu mày hỏi cô.

Giản Vi lắc đầu: "Không được, anh em quản em nghiêm lắm."

Lâm Cẩn Ngôn kéo cô ngồi lên đùi, hai tay ôm chặt eo cô, môi lạnh dán bên tai cô, thấp giọng nói: "Vi Vi, mấy hôm nay anh nhớ em muốn chết."

Hơi thở ấm áp thổi vào tai cô, thân thể Giản Vi cảm giác hơi khác thường, theo bản năng quay đầu sang một bên, nhỏ giọng nói: "Em cũng nhớ anh."

Thời gian này Lâm Cẩn Ngôn rất bận rộn, hàng ngày hai người chỉ có thể gặp nhau rất ít, Lâm Cẩn Ngôn bận đến mức nhiều tối trực tiếp nằm sấp trên bàn làm việc ngủ luôn.

"Chờ mấy hôm nữa xong lễ kỷ niệm thì hết bận rồi."

"Dạ."

Lâm Cẩn Ngôn ngẩng đầu hôn cô, trằn trọc bú mút, môi lưỡi quấn vào nhau phát ra tiếng nước tí tách, Giản Vi bị hôn thiếu không khí, vô thức đẩy nhẹ vai anh. Lâm Cẩn Ngôn hơi lui ra, vài giây sau lại lần nữa phủ môi lên, hai tay từ dưới áo cô mò vào trong, trong văn phòng ấm áp, cô chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, bàn tay nóng hổi của Lâm Cẩn Ngôn theo bụng cô men dần lên trên, cuối cùng dừng ở vị trí ngực cô.

Ngón tay phác họa hình thù nội y, đột nhiên trầm giọng cười một tiếng: "Mua áo lót mới à?"

Giản Vi ngẩn ra, kinh ngạc nhìn anh: "Sao anh biết?"

"Thấy hoa văn khác."

Giản Vi đỏ mặt, nhỏ giọng oán thầm: "Trong đầu óc anh suy nghĩ gì vậy."

Lâm Cẩn Ngôn cười cười, hai tay vây sau lưng cô, ngón tay nhẹ nhàng hợp lại, trong nháy mắt nút thắt áo ngực bị bung ra.

Dây đai sau lưng buông lỏng, Giản Vi sợ tới mức nhỏ giọng kêu lên, vội vàng che ngực, vô thức nhìn xung quanh, sợ có người đi vào.

Lâm Cẩn Ngôn không nén được cười, "Giản Vi, em có thể ngốc hơn nữa không vậy? Đây là văn phòng anh, ngoài em ra còn ai dám tùy tiện đi vào?"

"Vậy… Vậy cũng không thể làm bậy." Giản Vi vội từ trên người anh đứng lên, che ngực chạy vào toilet cài lại nút áo ngực.

Lâm Cẩn Ngôn vùa rồi cũng chỉ trêu chọc cô, không phải thật sự muốn, chuyện trong tay còn cả đống cần phải xử lý.

Thấy Giản Vi đỏ mặt chạy trối chết, anh nhìn chằm chằm bóng lưng cô, bất đắc dĩ cười cưng chiều.

Lúc Giản Vi đi ra, Lâm Cẩn Ngôn đang chuẩn bị họp, anh đi tới trước mặt cô ôm cô, cúi đầu hôn nhẹ trán cô một cái: "Anh đi họp, em ở đây đợi anh, lát nữa xong việc anh dẫn em đi ăn cơm."

Giản Vi "Dạ" một tiếng, gật đầu.

Lâm Cẩn Ngôn đi rồi, Giản Vi liền vùi trên ghế sofa nói chuyện phiếm với mấy bạn cùng phòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!