Edit: Ngọc Hân – diễn đàn
Giản Vi chơi điên cuồng hết mình bên ngoài một ngày, vừa cưỡi ngựa vừa trượt tuyết, lúc trở về phòng đầu choáng váng ngã xuống giường. LQĐ
Lâm Cẩn Ngôn cúi người xuống, hai tay chống hai bên người cô, đôi mắt sắc mập mờ nhìn cô, "Vợ à, tối rồi."
Giản Vi chớp mắt, "A vậy thì ngủ đi, em đi tắm trước đã."
Cô nói xong từ trên giường ngồi dậy.
Nhưng còn chưa kịp xuống giường đã bị Lâm Cẩn Ngôn đứng dưới giường bế lên.
Cô sợ tới mức ôm cổ anh, mặt đỏ lựng: "Thả em xuống."
"Bên ngoài có suối nước nóng, trước ngâm một lát đã."
Suối nước nóng trong vườn hoa trong phòng Lâm Cẩn Ngôn là của cá nhân anh sử dụng, anh ôm Giản Vi từ trong đi ra.
Xung quanh suối nước nóng được bình phòng che kín cẩn thận, vô cùng kín đáo.
Giản Vi hơi híp mắt, cảm thấy rất có khả năng Lâm Cẩn Ngôn muốn làm chuyện xấu.
"Hôm nay em không muốn ngâm đâu!" Cô vô thức chạy vào bờ, lại bị Lâm Cẩn Ngôn bắt lấy cổ tay kéo về, anh nghiêng đầu dán bên tai cô: "Chạy gì chứ? Mấy hôm nữa về rồi, hôm nay không ngâm thì khi nào ngâm?"
"Em… Em còn chưa thay quần áo!"
Lâm Cẩn Ngôn cười: "Không sao, vào trong thay."
Ôm Giản Vi vào bên trong, anh đứng bên cạnh bờ đưa tay giúp cô cởi quần áo.
Giản Vi mắt thấy trốn không thoát, dứt khoát không rối rắm nữa, nói: "Tự em cởi."
Đúng lúc này điện thoại của Lâm Cẩn Ngôn vang lên, anh cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, mi tâm hơi chau lại, ngẩng đầu nói: "Anh ra ngoài nghe điện thoại."
Giản Vi liên tục gật đầu.
Lâm Cẩn Ngôn ra khỏi đó, Giản Vi tránh sau bức bình phong thuần thục cởi áo quần ra, sau đó cầm khăn tắm trên giá quấn quanh người mình rồi nhảy xuống nước.
Cô ngồi trong suối nước nóng ấm áp, nước ấm tràn khắp người, cực kỳ thoải mái.
Thân thể tựa bên cạnh bờ suối, nhắm mắt lại, cảm thán một tiếng, thừa dịp sói đói Lâm Cẩn Ngôn còn chưa về phải hưởng thụ đã.
Lâm Cẩn Ngôn cầm điện thoại tới nơi xa mới nghe máy: "Sao vậy?"
Đầu bên kia truyền tới giọng nói gấp gáp: "Boss, Giản Đại Phú chạy rồi!"
Lâm Cẩn Ngôn nhíu mày: "Chạy tới đâu?"
"Mua máy bay về nước, đã về."
Trước kia Giản Đại Phú náo loạn ở bệnh viện, Lâm Cẩn Ngôn cho người mang ông ta ra nước ngoài, hơn nữa bảo người trông coi ông ta cẩn thận, không để ông ta về nước, chính là sợ ông ta tiếp tục quấn lấy Giản Vi.
Không nghĩ tới thế mà để ông ta trốn thoát chạy về nước.
"Phái người đi tìm, tìm được mang tới gặp tôi." Đã trở lại cũng tốt, đang muốn tính sổ với ông ta đây.
"Vâng thưa Boss."
Lâm Cẩn Ngôn cúp điện thoại đi vào suối nước nóng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!