Chương 44: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn

Ngày hôm sau, khi Giản Vi tỉnh lại thì người nằm trong khuỷu tay của Lâm Cẩn Ngôn, tay anh chống đầu, ánh mắt đầy ý cười nhìn cô. LQĐ

Thân trên anh không mặc đồ, lồng ngực vô cùng rắn chắc, Giản Vi nhớ tới tối hôm qua, lúc động tình thì mồ hôi trên lồng ngực anh nhỏ từng giọt xuống người cô, nóng hổi như nham thạch nóng chảy.

Ngoại trừ lúc mới tiến vào thì hơi đau một chút, từ đầu tới cuối anh hết sức kiềm chế, vô cùng dịu dàng, sau khi xong việc lại ôm cô vào phòng tắm rửa ráy, sau đó bế cô ra đặt xuống giường, ôm cô cùng chìm vào giấc ngủ.

Lâm Cẩn Ngôn thấp giọng hỏi cô: "Có chỗ nào khó chịu không?"

Giản Vi đỏ mặt lắc đầu.

Đêm qua anh làm rất dịu dàng, ngủ một giấc tỉnh lại quả thật không thấy khó chịu gì nhiều.

Lâm Cẩn Ngôn thấy cô lắc đầu, hơi nhíu mày cười cười: "Vậy lại tới một lần nữa?"

Giản Vi giật mình, vội dùng sức lắc đầu, nói: "Đừng mà! Em… Em còn đau lắm!"

Tay Lâm Cẩn Ngôn để dưới chăn mò lên người cô, cười khẽ: "Chả phải vừa rồi nói không đau sao?"

Giản Vi trợn mắt: "Em có nói à?"

"Không thừa nhận hả?" Bàn tay nóng hổi úp lên ngực cô, xoa nhẹ, trong nháy mắt thân thể Giản Vi căng cứng, theo bản năng cầm lấy tay anh.

Ý cười trong mắt Lâm Cẩn Ngôn càng sâu, nói: "Trước kia thật đúng là anh xem thường em."

Giản Vi sững sờ: "Cái gì?"

"Cũng không nhỏ như trong tưởng tượng của anh."

Giờ Giản Vi mới hiểu ra anh đang nói gì, cô đỏ mặt đẩy tay anh ra ngoài: "Anh lưu manh chết đi được ấy Lâm Cẩn Ngôn!"

Ánh mắt Lâm Cẩn Ngôn dịu dàng nhìn cô, đêm qua mới nếm thử mùi vị tình dục, tất nhiên là ăn tủy biết vị, nhưng sợ làm Giản Vi bị thương nên thật sự cũng không dám nhanh như vậy đã làm lần thứ hai.

Nhưng thời gian còn nhiều, cũng không gấp gáp trong chốc lát.

Tay phải của anh nhẹ nhàng vuốt ve má cô, nói: "Chờ về nhà sẽ đi lấy giấy đăng ký kết hôn."

Thực tế Giản Vi lớn hơn trên chứng minh thư của cô một tuổi, bây giờ hẳn là đã 20 tuổi, hôm trước anh trai đã cầm chứng minh thư và sổ hộ khẩu của cô đi đổi lại tên tuổi lần nữa, sinh nhật thật sự cũng không phải ngày 30 tháng 1, mà là 27 tháng 12.

Nhưng chẳng qua ngày 30 tháng 1 này ngày tháng nhớ theo thói quen, nên dứt khoát liền làm sinh nhật vào ngày này.

Giản Vi nghe Lâm Cẩn Ngôn nói chuyện lấy giấy chứng nhận kết hôn, đôi mắt chớp chớp: "Nhưng sổ hộ khẩu của em ở chỗ anh trai."

Lâm Cẩn Ngôn giật mình, sau đó nói: "Không sao, trở về anh tìm anh ấy lấy."

Giản Vi nhìn anh một lúc, đột nhiên nói: "Em nói muốn gả cho anh khi nào ta?"

Lâm Cẩn Ngôn hơi nhíu mày, cười rộ lên: "Tối qua ai khóc gọi chồng ơi ấy nhỉ?"

Giản Vi: "…."

"Hả? Quên rồi?"

Giản Vi nhớ lại tối hôm qua, mặt đỏ lựng che miệng anh lại: "Anh có thể đừng nói hay không hả."

Lâm Cẩn Ngôn kéo tay cô xuống đặt lên môi khẽ hôn một cái, trong mắt đầy ý cười: "Vậy em lấy chồng hay không đây?"

Giản Vi mím chặt môi, không lấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!