Chương 43: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn

Lâm Cẩn Ngôn vào siêu thị, đi thẳng tới quầy sữa. LQĐ

Nhìn lướt qua, tiện tay cầm hai hộp vị dâu tây.

Tô Tinh Uẩn vẫn đi theo sau lưng anh từ nãy tới giờ, thấy anh cầm sữa tươi vị dâu tây thì lông mày chau lên, cười khẽ, "Vợ chưa cưới của anh là bé gái hả?"

Lâm Cẩn Ngôn không trả lời cô ta, lại đi tới khu đồ ăn vặt lấy một ít đồ ăn vặt mà cô thích ăn.

Đôi mắt Tô Tinh Uẩn quyến rũ, cười nói: "Bé gái thì chơi có gì hay –"

Cô ta nói lời này có toan tính, khi nói chuyện còn nhìn xuống ngực mình.

Bên trong mặc áo màu trắng, bên ngoài phủ áo lông màu đen, vòng eo mảnh mai, bộ ngực ngạo nghễ ưỡn lên.

Lâm Cẩn Ngôn hơi nhíu mày, ngước mắt lạnh lùng nhìn cô ta chằm chằm: "Cô có bệnh à?"

Thân thể Tô Tinh Uẩn cứng đờ, khó có thể tin nhìn anh.

Lâm Cẩn Ngôn không thèm để ý tới cô ta, cầm đồ đã chọn xong xoay người đi ra ngoài.

Tô Tinh Uẩn nhìn chằm chằm bóng lưng Lâm Cẩn Ngôn, đứng im tại chỗ sửng sốt hồi lâu, đợi đến lúc kịp phản ứng thì kéo chặt áo khoác vào, tức đến điên lên!

………..

Lúc Lâm Cẩn Ngôn đi về, Giản Vi vẫn đang ngâm nước nóng, trong phòng tắm hơi nước nóng hổi, gò má và thân thể trắng nõn đều bị hơi nóng hun đỏ bừng.

Lâm Cẩn Ngôn cất đồ xong đi tới gõ cửa: "Tắm xong chưa?"

Giản Vi vừa nghe tiếng đập cửa, lập tức căng thẳng, hô to: "Còn chưa! Anh đừng vào!"

Lâm Cẩn Ngôn lười biếng tựa người lên cánh cửa, đưa tay xoa mi tâm, trong mắt hiện lên ý cười cưng chiều: "Tắm từ từ thôi, không vội."

Rồi anh đi tới ghế sofa, lấy di động ra, tiện tay gửi hai bức email.

Mười phút sau, cuối cùng Giản Vi cũng tắm xong, mặc chiếc áo tắm màu trắng từ bên trong đi ra.

Trong áo tắm còn mặc thêm chiếc váy hai dây bằng lụa màu trắng.

Vừa tắm xong, gò má trắng nõn hơi đỏ.

Lâm Cẩn Ngôn ngoắc tay với cô: "Ngoan, tới đây nào."

Toàn bộ đồ ăn đã được mang tới đặt trên bàn trà.

Vừa đúng lúc Giản Vi đang đói bụng vội vàng chạy tới đặt mông ngồi bên cạnh Lâm Cẩn Ngôn.

"Oa, nhiều đồ ăn quá." Vừa ngâm nước nóng xong rồi mới tắm, thật sự hơi đói bụng.

Có cơm chiên dứa cô thích ăn, Giản Vi ngồi xổm trước sofa, cầm thì múc một miếng ăn, hương vị ngọt ngào tan trong miệng, cô nheo mắt lại, cười như tiểu hồ ly: "Ăn ngon quá."

Ánh mắt Lâm Cẩn Ngôn cưng chiều nhìn cô, đưa tay xoa nhẹ đầu cô, "Ăn ngon thì ăn nhiều một chút."

Giản Vi rất có khẩu vị, ăn hết hơn phân nửa đồ ăn trên bàn, còn gần một nửa thì Lâm Cẩn Ngôn ăn hết.

Cơm nước xong mới mười một giờ đêm, Lâm Cẩn Ngôn nghỉ ngơi một chút rồi vào phòng tắm tắm rửa.

Tắm rửa xong đi ra, Giản Vi đang làm ổ trong chăn, mở TV xem hết sức chăm chú.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!