Chương 42: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn

Lần đầu tiên Giản Vi và Lâm Cẩn Ngôn đi chơi xa sau khi yêu đương là ngày 29 tháng 1. LQĐ

Ngày xuất phát, tuyết rơi rất nhiều.

Lâm Cẩn Ngôn lái xe tới nhà họ Chu đón Giản Vi, lúc tới nơi, trên mui xe tích một lớp tuyết dày.

Mẹ Chu đang đang đứng trong phòng bếp chỉ dì người làm nấu đồ ăn sáng cho con gái, khi ra tới phòng khách vừa lúc thấy Lâm Cẩn Ngôn từ trên xe bước xuống.

Đây không phải là lần đầu tiên Lâm Cẩn Ngôn tới nhà, lần trước sau khi cùng Giản Vi tế tổ về, đêm đó đã mang theo túi lới túi nhỏ tới nhà chào hỏi mẹ vợ tương lai rồi.

Mẹ Chu rất hài lòng về Lâm Cẩn Ngôn, Lâm Cẩn Ngôn chân trước vừa đi, chân sau bà đã kích động kéo tay Giản vi, không ngừng khen ngợi bộ dạng Lâm Cẩn Ngôn đẹp trai, vừa thông mình lại giỏi giang có năng lực, còn rất lễ phép, cứ khen ánh mắt con gái tốt. Dù sao đàn ông độc thân thành công trong sự nghiệp như Lâm Cẩn Ngôn, con gái nóng lòng muốn nhào vào nhiều lắm.

Mẹ Chu vô cùng hài lòng về con rể tương lai, Giản Vi thì ở bên cạnh phụ họa: "Lâm Cẩn Ngôn thật sự rất tốt."

Nói xong lặng lẽ liếc Chu Lâm Diên đang ngồi xem tài liệu trên sofa, nhỏ giọng nói: "Nhưng anh trai lại cảm thấy Lâm Cẩn Ngôn không hợp với con."

Mẹ Chu vừa nghe xong lời này, lập tức mắng con trai máu chó xối đầu: "Bản thân con không tìm được bạn gái thì thôi đi! Con còn muốn cản em gái con lập gia đình hả? Tên nhóc con lại ngứa da à? Mẹ cho con biết! Trước lễ mừng năm mới năm nay con không tìm được con dâu về cho mẹ, từ nay về sau con cũng đừng quen biết người mẹ là mẹ đây! Không cần con về nhà này nữa!"

Chu Lâm Diên đột nhiên bị một trận mắng đổ ập xuống đầu, trực tiếp mờ mịt, anh ấy đang xem tài liệu ngon lành, hoàn toàn không biết có chiến tranh, sao lại đốt tới trên người anh ấy vậy chứ.

Nhưng cuối cùng anh ấy cũng hiểu, vì sao Giản Vi và Lâm Cẩn Ngôn có thể ở cùng một chỗ, một là lão hồ ly tung hoành trong thương giới, một là tiểu hồ ly, chỉ một câu nói hại anh ấy bị chửi máu chó xối đầu, sau cùng còn bị hạ lệnh "Truy nã."

Từ sau khi em gái về nhà, Chu Lâm Diên đã trở thành một người có địa vị thấp nhất nhà, điểm này ngược lại anh ấy tiếp nhận.

……

Giờ phút này mẹ Chu vừa nhìn thấy Lâm Cẩn Ngôn, vẻ mặt lập tức tươi cười, mở cửa đi ra ngoài vẫy tay với anh, cao giọng gọi: "Cẩn Ngôn tới đấy à."

Lâm Cẩn Ngôn đi qua, cung kính chào hỏi mẹ Chu: "Xin chào dì."

"Ừ, mau vào đi, bên ngoài lạnh lắm." Vẻ mặt mẹ Chu vui vẻ, dẫn Lâm Cẩn Ngôn vào nhà.

Dì người làm lấy dép lê cho Lâm Cẩn Ngôn.

Mẹ Chu cười nói: "Tới đón A Noãn à, nó còn đang ngủ đấy, vừa đúng lúc, con lên gọi nó xuống đi."

Lâm Cẩn Ngôn đáp một tiếng rồi đi lên lầu.

Anh đẩy cửa vào phòng đi vào, trên giường, thân thể Giản Vi cuộn tròn thành một đoàn, đầu vùi trong chăn, chỉ lộ ra đoạn tóc bên ngoài.

Lâm Cẩn Ngôn đi qua ngồi bên cạnh giường, đưa tay cầm chăn kéo xuống.

Chăn đắp không kỹ, nhẹ nhàng kéo một cái đã tuột xuống.

Giản Vi mặc bộ đồ dài màu trắng, đầu gối sắp co đến ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, mắt nhắm lại, như gấu trắng ngủ đông, vô cùng đáng yêu.

Lâm Cẩn Ngôn vừa nhìn thấy cô, mặt mày cong lên mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng sờ má cô, lông mi Giản Vi khẽ động đậy, chầm chậm mở mắt ra.

Trông thấy Lâm Cẩn Ngôn, cô uể oải xoa mắt, giọng mềm nhũn nói: "Anh đến từ lúc nào."

"Vừa đến." Tay Lâm Cẩn Ngôn đệm dưới lưng cô, kéo cô vào ngực, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô: "Bên ngoài có tuyết rơi, đường không dễ đi, chúng ta phải xuất phát sớm một chút, nếu không trước khi trời tối còn chưa tới nơi được."

Giản Vi "Dạ" một tiếng, mặt chôn trong ngực Lâm Cẩn Ngôn không chịu nhúc nhích.

Lâm Cẩn Ngôn nhẹ nhàng xoa đầu cô, thấp giọng nói: "Đi rửa mặt nào."

Giản Vi buồn buồn đáp một tiếng, vẫn không động đậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!