Chương 41: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn

Tế tổ xông, ngày hôm sau liền thu dọn đồ về nhà. LQĐ

Vé máy bay về nhà là Chu Lâm Diên bảo người đặt, chỗ ngồi của Giản Vi và Chu Lâm Diên kề nhau, Lâm Cẩn Ngôn thì ngồi một mình.

Từ khi mới lên máy bay, mặt Lâm Cẩn Ngôn cứng đờ không nói một lời.

Bay hơn ba tiếng đồng hồ cơ mà, Giản Vi cũng muốn ngồi cùng Lâm Cẩn Ngôn, vì vậy nhẹ nhàng nắm ống tay áo anh trai mình.

Chu Lâm Diên đang xem báo, hơi ngước mắt nhìn cô.

Giản Vi cười hì hì một tiếng, vẻ mặt nình nọt: "Anh trai, anh có thể đổi vị trí với Lâm Cẩn Ngôn không –"

Chu Lâm Diên không cần suy nghĩ, nói thẳng: "Không thể."

Nói xong lại cúi đầu xem tạp chí trong tay.

Giản Vi chép miệng: "Anh trai, sao anh lại như vậy?"

"Anh cứ vậy đấy."

"…….."

Giản Vi không thể đả thông tư tưởng Chu Lâm Diên, quay đầu lại, tay phải dựng thẳng để ngang miệng, nhỏ giọng nói với Lâm Cẩn Ngôn: "Anh đừng vội, lát nữa người ngồi kế bên anh lên, em sẽ đổi chỗ với người ta."

Lâm Cẩn Ngôn nghe vậy, sắc mạnh lạnh như băng rốt cuộc hơi giãn ra.

"Trời ơi, cuối cùng cũng đuổi kịp, mình lên máy bay rồi, không nói chuyện với cậu nữa." Lúc máy bay sắp cất cánh, một giọng nữ trong trẻo vang lên, một mình đẩy va li màu trắng lên máy bay, một cô nữ sinh dáng vẻ xinh xắn từ cửa đi vào trong khoang.

Cô ấy mặc chiếc áo khoác ngoài màu trắng, bên trong là áo len baby màu trắng, quàng chiếc khăn quàng cổ màu hồng, tóc dài uốn xoăn, buộc kiểu đuôi ngựa, đôi mắt cong cong giống như trăng non, khóe miệng có hai đồng điếu, vô cùng đáng yêu.

(Đồng điều nằm ngay gần mép, đồng tiền thì nằm trên má)

Cô ấy đẩy va li đi thẳng vào khoang hạng nhất, ngẩng đầu tìm chỗ ngồi, đứng trước mặt Lâm Cẩn Ngôn, giọng ngọt ngào: "Thưa anh, vị trí của tôi ở bên trong."

Lâm Cẩn Ngôn ngồi im, ánh mắt Giản Vi thì sáng lên, vội chạy tới: "Người đẹp ơi, hai chúng ta đổi chỗ nhé."

Xong chỉ vào Lâm Cẩn Ngôn, hơi ngại ngùng nói: "Đây là bạn trai tôi, tôi muốn ngồi cùng anh ấy."

"À, không có vấn đề gì." Rồi cô ấy quay đầu lại chỉ vào chỗ bên cạnh Chu Lâm Diên: "Cô ngồi ở đây à?"

"Ừ." Giản Vi vội gật đầu.

"Ok!" Tô Tiêu Tiêu liếc mắt cười, vô cùng sảng lãng đồng ý, quay đầu tới chỗ ngồi ban đầu của Giản Vi.

Mở khoang chứa đồ, muốn bỏ va li vào, nhưng va li hơi nặng, tay Tô Tiêu Tiêu phải rất cố sức mới nâng va li lên đầu được, tiếp viên hàng không thấy thế vội chạy tới: "Tiểu thư để tôi."

Vừa nói vừa đẩy vali của Tô Tiêu Tiêu vào trong khoang.

"Cảm ơn nhé." Tô Tiêu Tiêu cười tủm tỉm nói cảm ơn.

"Đừng khách sáo."

Tô Tiêu Tiểu ngồi xuống bên cạnh Chu Lâm Diên.

Em gái đổi chỗ ngồi, Chu Lâm Diên nhíu mày nghiêng đầu, mắt lạnh nhìn Giản Vi đang tay nắm tay cùng Lâm Cẩn Ngôn phía sau bên phải.

Giản Vi lặng lẽ le lưỡi cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!