Edit: Ngọc Hân – diễn đàn
Giản Vi mang quần áo Lâm Cẩn Ngôn thay để vào trong phòng giặt, sau đó mới xuống phòng bếp dưới lầu ăn sáng. LQĐ
Dì Lan thấy Giản Vi đi xuống liền kéo chiếc ghế phía đối diện Lâm Cẩn Ngôn, cười mời cô ngồi vào: "Vi Vi mau tới ăn sáng."
"Dạ, con tới đây!" Giản Vi đáp một tiếng rồi vội đi tới.
"Vi Vi ăn cháo hay uống sữa tươi?" Giản Vi vừa ngồi xuống thì dì Lan hỏi cô.
Cô vội đáp: "Ăn cháo ạ."
"Ồ, vậy để dì múc cháo cho con." Dì Lan nói xong liền chuẩn bị vào bếp, Giản Vi vội đứng lên: "Con tự đi dì Lan ơi!"
"Đừng đừng, con ngồi đi, dì đi múc cho con."
Dì Lan vào bếp, rất nhanh mang ra một chén cháo nóng hổi cho Giản Vi, Giản Vi đứng lên nhận cháo, cảm kích nói: "Cảm ơn dì Lan."
"Không có gì, mau ngồi xuống ăn đi." Dì Lan cười trả lời rồi lập tức ngồi xuống bên cạnh.
Giản Vi ngồi đối diện Lâm Cẩn Ngôn, chính giữa có hai đĩa đồ ăn, một đĩa bên trong đựng bánh bao bột mì, một đĩa đựng bánh mì nướng bằng yến mạch, còn có một đĩa dưa muối nhỏ.
Trong lòng Giản Vi thầm nghĩ: Dù là người có tiền nhưng thức ăn hàng ngày ngược lại không hề phô trương.
Nghĩ như vậy cô đưa tay cầm một cái bánh bao trong đĩa, cúi đầu cắn một miếng to.
Bánh bao thì nhỏ, Giản Vi cắn một miếng đã hết hơn nửa cái bánh.
Lâm Cẩn Ngôn và dì Lan ngồi đối diện đều ngẩn người.
Dì Lan thầm nghĩ: Cô gái nhỏ này ăn cũng quá… Quá phóng khoáng rồi!
Lâm Cẩn Ngôn: "….."
Giản Vi cắn một miếng bánh bao xong, tự mình cũng cảm thấy không đúng, vô thức ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên phát hiện Lâm Cẩn Ngôn đang nhìn cô.
Cô đỏ mặt, lập tức thấy xấu hổ, nhỏ giọng giải thích: "Tôi….. Tôi hơi đói…."
Hai bữa chưa ăn, thật sự đói.
Lâm Cẩn Ngôn liếc nhìn cô một cái, không để ý cô nữa cúi đầu tiếp tục ăn bữa sáng của mình.
Lâm Cẩn Ngôn ăn rất từ tốn, rất lịch sự, đặc biệt có thái độ đúng mực.
Giản Vi nhìn anh, lại so sánh với bản thân mình, không khỏi tự ti mặc cảm nên cố ý thả chậm tốc độ.
Nhưng Lâm Cẩn Ngôn ăn thì thuộc kiểu nhìn bộ dạng rất từ tốn lịch sự thật ra tốc độ ăn rất nhanh, không đầy một lát đã ăn xong bữa ăn sáng.
Anh đứng dậy nói với Giản Vi: "Ăn xong thì lên lầu thu dọn đồ đạc, lát nữa có người dẫn cô tới trường báo danh."
Nói xong liền xoay người rời khỏi phòng ăn.
Giản Vi vì cố gắng thả chậm tốc độ, một chén cháo mới múc ba bốn thìa, lúc này nghe Lâm Cẩn Ngôn nói tới chuyện lát nữa tới trường học báo danh, lập tức nóng vội, Lâm Cẩn Ngôn chân trước vừa bước thì không để ý gì tới hình tượng nữa, ăn như hổ đói, ăn xong liền chạy ra khỏi phòng ăn.
Lúc đi ra Lâm Cẩn Ngôn đã thay một bộ âu phục xanh đậm, từ trên lầu đi xuống.
Giản Vi đứng dưới lầu nhìn anh, khẩn trương hỏi: "Lâm…. Anh, anh phải ra ngoài à?"
Lâm Cẩn Ngôn "Ừ" một tiếng, đưa tay kéo cà
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!