Chương 38: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn

(Chương này bị gián đoạn nhưng tìm không ra đoạn bị mất đó, có điều k ảnh hưởng mạch truyện)

Ngày có kết quả giám định AND, Giản Vi ngơ ngẩn ngồi trong hành lang bệnh viện, trong lòng không nói nên lời là có cảm xúc gì. LQĐ

Cô thật sự có người thân sao?

Nhưng nếu như họ thật sự là người thân của cô, vì sao lại muốn vứt bỏ cô?

Lâm Cẩn Ngôn ở bên cạnh cô từ đầu đến cuối, luôn nắm chặt tay cô.

Gió lùa vào hành lang, Giản Vi lạnh co rúm người lại, thân thể run rẩy.

Lâm Cẩn Ngôn ôm vai cô, kéo nhẹ đầu cô ghé vào trong ngực.

Tay trái của Giản Vi ôm eo Lâm Cẩn Ngôn, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn trong ngực anh, ngửi mùi thuốc lá hương bạc hà nhàn nhạt, dần dần an tâm hơn.

Chu Lâm Diên và mẹ Chu, còn một người phụ nữ khác của nhà họ Chu ngồi trên ghế phía đối diện, từ giây phút nhìn thấy Giản Vi, mẹ Chu đã lặng lẽ rơi nước mắt. Bà rất muốn ôm con vào lòng, muốn kể  sự tự trách và nhớ nhung gần hai mươi năm cho cô nghe.

Nhưng vừa rồi bà mới chỉ muốn kéo tay cô, cô đã như bị thứ gì đó làm hoảng sợ, lập tức né tránh.

Chu Lâm Diên thấy mẹ đau lòng khóc lóc, vỗ nhẹ bờ vai bà, thấp giọng an ủi: "Mẹ, mẹ phải cho em gái chút thời gian, đột nhiên nó biết được thân thế của mình, nhất thời không cách nào tiếp nhận cũng là bình thường."

Mẹ Chu tựa trong ngực trong con, bụm mặt lặng lẽ rơi nước mắt.

Lúc có kết quả, Giản Vi không dám xem, Lâm Cẩn Ngôn đi qua cầm xem một lúc.

Rất lâu sau, anh ngẩng đầu nhìn Chu Lâm Diên.

Chu Lâm Diên đi qua chỗ Giản Vi.

Giản Vi nhìn anh, hơi nhút nhát rụt rè, vô thức xiết chặt mấy ngón tay.

Chu Lâm Diên ngồi xổm xuống, tay nhẹ nhàng nắm tay Giản Vi, ánh mắt đau lòng nhìn cô: "A Noãn, anh trai dẫn em về nhà."

Mẹ Chu kích động chạy tới, ôm chặt lấy Giản Vi, gào khóc: "Con gái, con gái của mẹ, xem như con đã về!"

Đối mặt với chuyện đột nhiên có người thân, giờ phút này Giản Vi gần như tay chân luống cuống, cô không biết mình nên vì có người thân mà mừng rỡ như điên, hay cần phải khóc to một hồi vì vài chục năm qua cô chịu đau khổ và tra tấn.

Cô không chỉ một lần tự hỏi: Vì sao những người ba khác sẽ đặt con gái trong lòng bàn tay nâng niu chiều chuộng, sẽ dắt tay các cô ấy lúc tan học, sẽ mua quần áo đẹp và cặp sách cho các cô ấy, sẽ cố gắng nhất để thỏa mãn tất cả các nhu cầu của các cô ấy.

Còn cô thì sao? Từ nhỏ đến lớn, không phải bị mắng thì chính là bị đánh, sống trước mặt ba mình đều phải nơm nớp lo sợ.

Cô không chỉ một lần nghi ngờ: Có phải cô là do ba cô nhặt được.

Thì ra là thật.

Mấy người trước mắt đây mới là người thân của cô, nhưng vì sao bây giờ họ mới xuất hiện?

Tâm tình mẹ Chu có chút bất ổn, nhưng Giản Vi chưa thể thích ứng với thân phận mới.

Chu Lâm Diên bảo Chu Vận dìu mẹ ra bên ngoài, sau đó mới nhìn Giản Vi, "Có gì muốn hỏi không?"

"Vì sao lại vứt bỏ tôi?" Đây là điều cô muốn biết nhất, cũng là điều duy nhất muốn hỏi.

Khóe môi Chu Lâm Diên cười chua xót: "Sao có thế vứt bỏ em được? Em là hòn ngọc quý của nhà họ Chu chúng ta, sao có thể vứt bỏ em? Lúc hơn một tuổi, bảo mẫu trong nhà đưa em ra công viên chơi rồi làm mất em…."

"A Noãn, là chúng ta không chăm sóc tốt cho em, thật xin lỗi, em cho mọi người một cơ hội, để chúng ta bù đắp cho em, được không?" Giọng điệu Chu Lâm Diên thậm chí mang theo chút cầu xin.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!