Edit: Ngọc Hân – diễn đàn
Khi tới nhà Lâm Cẩn Ngôn, xe dừng xong, Lâm Cẩn Ngôn lấy quà Giản Vi chuẩn bị từ phía sau xuống, Giản Vi vội chạy tới trước mặt anh, đưa tay giành lầy, phùng má, "Tự em xách." LQĐ
Lâm Cẩn Ngôn cười không ngậm lại được, "Còn sợ anh đoạt công lao của em?"
Giản Vi nâng tay đập nhẹ anh một cái: "Anh đừng nói nữa, em hồi hộp muốn chết đây."
Lâm Cẩn Ngôn cầm tay cô, "Có anh ở đây, đừng căng thẳng."
"Chị dâu? Là chị dâu sao?" Một giọng nói trong trẻo dễ nghe vang lên từ phía sau.
Giản Vi ngẩng đầu thì thấy một nữ sinh xinh đẹp mặc áo len màu hồng quần jean đứng phía sau, trên mặt mang nụ cười ngọt ngào, đang nhìn về phía bên này.
Thấy Giản Vi, Lâm Mạn vui vẻ chạy qua, nhiệt tình cầm chặt tay Giản Vi, thành thục giới thiệu bản thân: "Xin chào chị dâu, em tên là Lâm Mạn!"
Giản Vi hơi giật mình, lập tức mỉm cười chào lại: "Xin chào."
Lâm Cẩn Ngôn giới thiệu cho Giản Vi: "Đây là em gái anh, Lâm Mạn."
Vẻ mặt Lâm Mạn hớn hở nhìn Giản Vi: "Bộ dạng chị dâu rất xinh đẹp, còn đẹp hơn trên ảnh nữa."
Giản Vi hơi ngẩn ngơ: "Em từng xem ảnh của chị sao?"
"Dạ, anh trai cho em xem."
Giản Vi nghi ngờ nhìn Lâm Cẩn Ngôn, anh có ảnh của cô lúc nào?
Lâm Mạn kéo tay Giản Vi đi vào bên trong, nhà cũ nhà họ Lâm là chỗ ở của mấy đời người, rộng rãi vô cùng, từ trước sân đi vào nhà phải đi qua một vườn hoa rộng rồi vào tuốt bên trong, cuối cùng mới nhìn thấy một tòa nhà màu trắng.
Trước cửa nhà có một bãi cỏ rộng, màu xanh xinh đẹp, tràn đầy sức sống.
Ông cụ đang đứng trước cửa múa Thái cực quyền, trông thấy Giản Vi vội ngoắc tay gọi, «Vi Vi, mau tới đây."
Giản Vi vội vàng đi tới.
Lâm Cẩn Ngôn đi theo phía sau.
Giản Vi xách mấy túi đồ, đón gió chạy tới.
Ông cụ thấy tay cô xách nhiều đồ, mi tim nhíu chặt, ngẩng đầu hung hăng liếc Lâm Cẩn Ngôn đang đi theo phía sau, "Con cái thằng nhóc vô tâm này, mình không có tay sao mà để cháu dâu xách đồ? Con sống hai mươi mấy năm vô dụng quá!"
Lâm Cẩn Ngôn: "…."
"Con còn ngẩn ra làm gì, mau cầm đi."
"…….."
Lâm Cẩn Ngôn vừa định giải thích, nói là Giản Vi đòi tự mình xách đồ, lời vừa tới khóe miệng, đột nhiên Giản Vi đưa đồ cho anh, chớp chớp mắt: "Lâm Cẩn Ngôn, mau xách đi nè."
Xong rồi nói với ông nội: "Ông nội, xin ông bớt giận, chờ về nhà con bắt anh ấy quỳ bàn giặt."
Lâm Cẩn Ngôn: "….???"
Lúc này ông cụ mới hừ một tiếng: "Đúng, bắt nó quỳ bàn giặt! Nếu không sẽ không nhớ lâu đâu, thế mà để cháu dâu xách đồ!"
Nói xong nắm tay Giản Vi: "Đi, vào nhà với ông nội."
Giản Vi theo ông nội vào nhà, lúc sắp tới cửa, đột nhiên lặng lẽ quay đầu lại, liếc mắt cười với Lâm Cẩn Ngôn, nghịch ngợm le lưỡi một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!