Chương 36: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn

Giản Vi mang theo hai bọc đồ ăn to từ trong siêu thị đi ra, cẩn thận bước từng bước một, cảnh giác ngó nghiêng xung quanh, sợ tên biến thái kia còn đi theo cô. LQĐ

Xác định không ai đi theo, thừa dịp đèn xanh đèn đỏ cô chạy nhanh như chớp tới đường cái đối diện, sau đó chạy thẳng một mạch về nhà.

Buổi trưa làm món thịt bò sốt tiêu đen, rau xào, trứng xào cà chua, lại thêm canh đậu hũ, ba món mặn một món canh, đủ cả cơm trưa cơm tối cho ba người.

Nhưng ông cụ và Từ Lệ không ở lại ăn cơm tối, ở chỗ Giản Vi tới ba giờ chiều thì đứng dậy muốn về.

Giản Vi vội dìu ông cụ, giữ lại: "Ông nội, nếu không ông ở đây đi, chắc tầm hai hôm nữa Lâm Cẩn Ngôn sẽ về."

Ông cụ cười ha ha, nói: "Ông mới không thèm đợi ở đây làm bóng đèn đâu, ông về nhà cũ, nhưng lần này chắc ở tới lúc lễ kỷ niệm của công ty xong mới về, con có rảnh thì qua nhà cũ chơi với ông."

Giản Vi ngẩn người, theo bản năng nhìn về phía mẹ Lâm Cẩn Ngôn.

Từ Lệ khẽ cười: "Ông nội bảo con tới thì con cứ tới, nhìn dì làm gì."

Lúc này Giản Vi mới dám gật đầu đồng ý.

Sau khi tiễn trưởng bối ra cửa, đưa mắt nhìn xe họ biến mất nơi phương xa, Giản Vi mới xoay người đi vào trong nhà.

Nghĩ tới ngày mai Lâm Cẩn Ngôn sẽ về, liền đi quét qua phòng.

Nhưng phòng quá rộng, mặc dù quét dọn qua loa cũng mệt đến ngất ngư, quét rác lau chùi đồ đạc, bận rộn đến năm giờ chiều mới dọn dẹp ổn thỏa.

Làm mấy món ăn đơn giản rồi lên lầu học bài.

Vừa ngồi vào học, không đầy một lát đã tới khuya.

Điện thoại đột nhiên vang lên, Giản Vi cúi đầu nhìn, là Lâm Cẩn Ngôn gọi video tới.

Cô vội nghe máy, Lâm Cẩn Ngôn đi công tác năm ngày, chỉ có thể bớt chút thời gian gọi video cho Giản Vi, nhớ cô nhớ vô cùng.

Video được kết nối, anh thấy bên Giản Vi còn sáng đèn, một đống sách trên bàn, cô đang học bài.

Lâm Cẩn Ngôn nhíu mày, thấp giọng hỏi: "Sao còn chưa ngủ?"

Giản Vi nhìn đồng hồ: "Mới mười giờ hơn xíu mà."

"Đi ngủ sớm đi, đừng để anh lo lắng."

"Em biết rồi, em ngủ ngay đây."

Vừa nói xong, chợt nhớ tới chuyện gì đó, cô lại nói: "Lâm Cẩn Ngôn, hôm nay lúc em ra ngoài mua thức ăn, có một tên biến thái theo dõi em."

Lâm Cẩn Ngôn nghe vậy trong lòng xiết chặt, vẻ mặt đầy lo lắng: "Ai? Em không sao chứ?"

"Không sao không sao, em đã cắt đuôi hắn ta." Giản Vi cười tủm tỉm nói, còn rất tự hào.

Lâm Cẩn Ngôn không biết tình hình cụ thể, nghe xong chỉ thấy kinh hồn bạt vía, hỏi: "Thấy bộ dạng người kia ra sao không?"

Giản Vi cũng không có kẻ thù nào, tối đa chỉ là mấy gã cho vay nặng lãi lúc trước ba cô thiếu nợ kia, nhưng anh đã giải quyết sạch sẽ, không thể là đám lưu manh kia được.

Giản Vi lắc đầu, "Em không thấy rõ lắm, em vừa quay đầu lại thì hắn né tránh, nhưng mặc âu phục, nhìn ngược lại là người tử tế."

Lâm Cẩn Ngôn nghe xong nhíu mày, một lát sau nghiêm túc dặn dò: "Anh sẽ về trước khi em ra khỏi nhà, đóng kín cửa sổ trong nhà, chú ý an toàn."

Giản Vi gật đầu: "Em biết rồi, chừng nào anh về?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!