Chương 35: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn

Kiểu tin đồn này chính là một truyền mười, mười truyền một trăm, càng truyền càng thái quá. LQĐ

Vốn lúc ấy trong xe chỉ là một nụ hôn bình thường, bị truyền thành hôn kịch liệt, rơi vào người cuối cùng thì trực tiếp biến thành xe rung.

Trời dần chuyển lạnh, Chu Kỳ tìm Lâm Cẩn Ngôn chơi bóng, hai anh em bóng rổ mồ hôi tuôn như mưa, mệt mỏi dừng lại nghỉ ngơi.

Chu Kỳ ngồi dưới đất, nhìn chằm chằm Lâm Cẩn Ngôn, ánh mắt mập mờ, đột nhiên nói: "Tên nhóc em, tốc độ nhanh nhỉ?"

Lâm Cẩn Ngôn ném quả bóng cuối vào giỏ, đưa giỏ cho anh ấy, "Cái gì nhanh?"

Anh đi tới bên sân bóng rổ, khom người cầm lấy chai nước lọc từ dưới đất lên, mở nắp chai, ngửa đầu rót vào trong cổ họng, mồ hôi từ chân tóc chảy xuống từng giọt, áo T

-shirt màu trắng bị mồ hôi thấm ướt hơn nửa.

Chu Kỳ "Chậc" một tiếng, "Còn giả bộ với anh làm gì? Không nhìn ra em luôn."

Lâm Cẩn Ngôn ném một chai nước tới cho anh ấy, "Rốt cuộc anh muốn nói gì? Có lời cứ nói!"

Chu Kỳ nhận lấy chai nước, vặn nắp chai uống hơn nửa chai, từ dưới đất đứng lên, đi tới trước mặt Lâm Cẩn Ngôn, vẻ mặt mỉm cười đầy mập mờ, "Em và Giản Vi ở cùng một chỗ bao lâu rồi? Cũng đã bắt đầu chơi xe rung?"

Lâm Cẩn Ngôn bị sặc nước trong cổ họng, khó có thể tin: "Ai mẹ nó xe rung?"

Chu Kỳ nhíu mày: "Không phải à? Mấy hôm nay người trong công ty em đều truyền ra như vậy, đêm khuya, bãi đỗ xe…."

Lâm Cẩn Ngôn quả thật: "…….."

Ha ha, xe rung?

Anh thật sự có suy nghĩ, nhưng từ lúc lần lau súng cướp cò đó, cô bị bỏng tay, hai tháng này cô nhóc kia đề phòng anh như đề phòng cướp, chủ nhật về nhà ngủ, tối còn khóa cả cửa, anh tức đến mức không biết nên nói cái gì cho phải.

Vẻ mặt Lâm Cẩn Ngôn kinh ngạc, chẳng muốn giải thích.

Chu Kỳ thấy bộ dáng anh ngạc nhiên, không nhịn được bật cười, vỗ vai anh: "Con gái người ta còn nhỏ đấy, em kiềm chế một chút."

Lâm Cẩn Ngôn: "…"

Lâm Cẩn Ngôn và Giản Vi yêu nhau, mọi người trong công ty đều biết hết rồi, tất nhiên cũng không thể gạt mẹ Lâm Cẩn Ngôn.

Đó là trung tuần tháng mười hai, Lâm Cẩn Ngôn đi công tác, dì Lan xin nghỉ về quê, một mình Giản Vi ở nhà bận ôn tập thi cuối kỳ.

Trong sân đột nhiên truyền tới tiếng bánh xe lăn trên mặt đất, Giản Vi tưởng Lâm Cẩn Ngôn đã về, vui vui mừng mừng chạy xuống lầu.

Nào biết vừa xuống sân thì phát hiện là mẹ Lâm Cẩn Ngôn.

Trái tim cô lập tức treo lơ lửng, căng thẳng đi tới trước: "Dì… Dì."

Từ Lệ liếc cô một cái, đi vào trong nhà, "Chuyện của cô và Cẩn Ngôn tôi đã nghe nói."

Giản Vi mím môi đứng một bên, hai tay bất an xiết chặt.

Từ Lệ đi tới bên sofa ngồi xuống, đột nhiên lấy một tấm thẻ trong túi ra, "Giản Vi, tôi cũng không quanh co lòng vòng với cô, hôm nay tôi tới tìm cô cũng chỉ có một câu, rời khỏi Lâm Cẩn Ngôn đi, được không?"

Giản Vi sững sờ đứng đó, tấm thẻ màu bạc trên bàn đâm vào mắt cô đau nhói, khó có thể tin: "Dì, dì đang nói gì ạ?"

"Tôi biết cô là một cô gái tốt, nhưng nhà họ Lâm chúng tôi nhiều đời trong sạch, tình hình trong nhà cô thật sự không thích hợp với Cẩn Ngôn."

Bà ta thật sự không chọn con dâu trong nhà có tiền hay không có tiền, chú ý chính là nhân phẩm của ba cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!