Chương 34: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn

Dưới ánh đèn hành lang lờ mờ, ánh mắt Lâm Cẩn Ngôn sáng quắc nhìn chằm chằm Giản Vi một lúc, vài giây sau, đột nhiên bật cười thành tiếng, đưa tay giữ cằm Giản Vi, thấp giọng hỏi: "Em thật sự dám uy hiếp anh?" LQĐ

Giản Vi bị anh nhìn thì hơi chột dạ, theo bản năng thấy hoảng sợ, nhưng cảm thấy nếu cứ như vậy mà thỏa hiệp thì hơi mất mặt, vì thế ưỡn ngực, lấy bùa hộ thân ra, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc nói: "Ông nội nói nếu anh bắt nạt em thì liền phạt anh quỳ bàn giặt!"

Lâm Cẩn Ngôn dịch người chúi xuống phía đằng trước, giam cầm cô trên vách tường, "Anh bắt nạt em khi nào?"

Hơi thở nóng rực phun lên gò má, mặt Giản Vi như bị bỏng, trái tim run rẩy, hai tay xiết chặt, đôi mắt ướt sũng, hồi hộp nhìn anh.

Lâm Cẩn Ngôn nghiêng đầu kề sát tai cô, giọng nói trầm thấp, mang theo ý cười: "Giản Vi, đây không gọi là bắt nạt."

Anh nói xong đứng thẳng người lên, khóe miệng chứa ý cười, nhìn chằm chằm Giản Vi, bộ dạng muốn nói lại thôi.

Giản Vi nghe cái hiểu cái không, mặt đỏ bừng, nhân cơ hội này từ trong trói buộc của anh đi ra, bước sang bên cạnh hai bước, tay nắm chặt cửa phòng cô, đẩy cửa một cái, người nhanh chóng lủi vào trong rồi đóng cửa lại, lại ló đầu ra từ khe cửa, loan mắt nhìn Lâm Cẩn Ngôn, "Em ngủ đây, Lâm Cẩn Ngôn, ngủ ngon."

Cô nói xong liền đóng cửa lại.

Lâm Cẩn Ngôn đứng im tại chỗ, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng đóng chặt, khóe mắt không khỏi cong lên vui vẻ.

Chậc, cô nhóc này.

……..

Sáng sớm hôm sau, Giản Vi nghĩ tới đang ở nhà ông nội, vì vậy hơn sáu giờ sáng đã rời giường, kết quả đi xuống lầu phát hiện ông nội đã dậy, đang hái rau trong vườn rau.

Giản Vi từng nghe Lâm Cẩn Ngôn nói, từ sau khi bà nội mất lúc anh mười tuổi, ông nội liền ở ẩn trong núi, xây nhà gần cạnh mộ bà nội, ngày đêm ở cùng. Hàng ngày không thích gì làm gì, chỉ thích trồng rau nuôi cá.

Giản Vi chạy tới hỏi: "Ông nội có gì cần giúp không ạ?"

Ông cụ cười hỏi cô: "Biết làm không?"

Giản Vi liên tục gật đầu: "Biết ạ, khi còn bé con ở vùng nông thôn, chỗ chúng con trồng củ sen, vừa đến mùa sen trưởng thành thì xuống ruộng đào củ sen, rồi mang ra chợ bán."

Ông cụ lập tức bật cười, "Con nói như vậy ông mới nhớ ra đằng sau rừng trúc còn một miếng ruộng nước, bên trong trồng không ít sen đấy."

Ông cụ vừa nói xong, từ dưới đất đứng lên, vẻ mặt tươi cười nói: "Được rồi, chúng ta đi đào ít củ sen nào, buổi trưa hầm ít canh xương."

"Dạ!" Giản Vi thích thú đáp một tiếng.

Dìu ông cụ xuyên qua rừng trúc, sau rừng trúc quả nhiên có một mảnh ruộng nước.

Giản Vi bảo ông cụ ngồi bên bờ nghỉ ngơi, bản thân thì cởi giày, xắn quần lên bước xuống ruộng.

Lúc cô còn bé thường phải làm việc đồng áng, bắt tay vào làm rất nghiêm túc, hai tay duỗi ra hai bên, rất nhanh mò được một củ sen, vui vẻ vẫy tay với ông nội đang ngồi bên bờ, "Ông nội, con đào được một củ này."

Ông cụ ngồi bên bờ nhìn cô, vẻ mặt vô cùng ấm áp hiền lành. Không hổ là cháu ông, ánh mắt thật sự không tệ, so với những thiên kim tiểu thư không dính nước bùn đất, ông lại thích những cô gái đơn thuần chất phác hơn.

Giản Vi mò trong ruộng nửa ngày, trên tay, trên đùi, trên mặt, tất cả đều là bùn, cả người như chú mèo con nhỏ.

Lâm Cẩn Ngôn đi qua rừng trúc, liếc thấy cả người Giản Vi đầy bùn, mi tâm xiết chặt, lập tức bước đi qua, "Em đang làm gì trong ruộng vậy? Mau lên bờ ngay!"

Vừa lúc Giản Vi mò được một củ sen to trong ruộng, rễ bám rất sâu, nhổ nhẹ thì không lên, cô chợt dùng sức củ sen bật lên đồng thời cô đặt mông ngã xuống ruộng, mới vừa rồi mới chỉ tay đùi và mặt là bùn, bây giờ thì trực tiếp biến thành tượng đất luôn rồi, ngay cả trên tóc cũng dính đầy bùn.

Huyệt thái dương của Lâm Cẩn Ngôn nhảy không ngừng, bước xuống ruộng nước, đưa tay ôm lấy cô, nhíu chặt mày, "Ngã có đau không?"

Giản Vi cười khanh khách, lắc lắc củ sen: "Một củ lớn quá."

Lâm Cẩn Ngôn: "…."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!