Chương 33: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn

Giản Vi vui vẻ chạy một mạch về ký túc xá, đẩy cửa "Ầm" một tiếng, hét to: "Các chị em! Mình đã về!" LQĐ

Quen biết Giản Vi lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy tâm tình cô tăng động thế này, Thẩm Đình cười ghẹo cô: "Cậu đây là về nhà nhặt được vàng hả?"

Giản Vi cười ha ha: "Còn vui hơn cả nhặt được vàng ấy!"

Vào phòng còn vui vẻ xoay một vòng.

Chu Tương Tương từ trên giường ngồi dậy, cười nói: "Cậu đây là nói chuyện yêu đương hả?"

Giản Vi nhếch miệng cười, khóe mắt chứa đầy ý cười.

Thẩm Đình và Trương Tâm bên cạnh cũng ghé qua, mặt mũi đầy kinh hỉ: "Trời ạ, Vi Vi cậu yêu đương với ai thế hả? Có phải là đàn anh lúc trước theo đuổi cậu không?"

"Không phải." Giản Vi cười hì hì lắc đầu, đi tới trước bàn học của mình mới máy tính ra.

Mọi người tò mò, tiếp theo truy hỏi cô: "Ai ai ai vậy, nói về anh ta một chút đi!"

Giản Vi thật sự không muốn gạt mấy bạn cùng phòng, suy nghĩ một lúc, có phần thẹn thùng trả lời: "Các cậu cũng đã gặp, chính là người đưa mình tới trường hôm khai giảng ấy."

Trương Tâm trợn tròn hai mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc, "Chẳng phải cậu nói cậu không thích đàn ông lớn tuổi sao?"

Giản Vi bị sặc: "Anh ấy không già, anh ấy vô cùng đẹp trai."

"Ôi trời! Mấy hôm trước còn nói anh ấy lớn hơn cậu mười tuổi, bộ dạng không vui đấy –" Thẩm Đình chọc mặt Giản Vi, "Cậu cô gái nhỏ này, không thành thật."

Mắt Giản Vi cong lên, y hệt tiểu hồ ly.

………

Cuộc họp buổi tối, Giản Vi ngồi đó, hoàn toàn không nghe lọt câu nào, từ đầu đến cuối gửi tin nhắn cho Lâm Cẩn Ngôn.

Cô cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn tươi cười không khép miệng được.

"Chậc chậc, con gái đang yêu đương quả nhiên khác thường."

"Đúng vậy, cười như hoa nở, đúng không? Tương Tương."

Trương Tâm và Thẩm Đình cậu một câu mình một câu, lại kéo cả Tương Tương vào, ba người cười tủm tỉm nhìn qua Giản Vi.

Giản Vi hơi xấu hổ, chỉ vào Chu Tương Tương, "Các cậu đừng nói mình, lúc tối Tương Tương còn nấu cháo điện thoại với anh Phó Tranh nhà cậu ấy đấy."

Thẩm Đình vỗ vai cô, cười nói: "Cậu đừng nói Tương tương, sau này nửa đêm nấu cháo điện thoại sẽ có thêm cậu đấy –" Rồi quay đầu ôm Trương Tâm: "Hai chó nhỏ độc thân chúng ta ôm nhau tìm ấm áp vậy."

Thẩm Đình cười đẩy cô ấy ra, vẻ mặt ghét bỏ: "Bỏ đi bỏ đi, mình có tổng giám đốc bá đạo của mình rồi, ai muốn cậu!"

Trương Tâm khẽ giật mình: "Tổng giám đốc bá đạo nào?"

Thẩm Đình lắc lắc điện thoại: "Mới phát hiện một bộ tiểu tuyết rất hay, nam chủ tên là Lâm Cẩm Diên, mẹ nó, hai ngày nay tiến độ tăng vọt, mình đang chờ tác giả đăng bài!"

"Phụt!" Giản Vi bị sắc nước miếng nơi cổ họng, thoảng chốc khuôn mặt sung huyết đỏ bừng, xoay mặt, che miệng ho khan không ngừng.

"Vi Vi cậu không sao chứ?"

Giản Vi cười gượng: "Ha ha…. Không sao…."

Trong đầu thì suy nghĩ, về phải cài mật khẩu máy tính ngay mới được, nếu để Lâm Cẩn Ngôn phát hiện cô viết tiểu thuyết YY anh, còn ngược anh thê thảm như vậy…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!