Chương 32: (Vô Đề)

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn

Lâm Cẩn Ngôn nói một hồi lập tức khiến Giản Vi tràn đầy cảm giác an toàn, cô cười rộ lên, một lát sau lại cẩn thận nhắc nhở một câu: "Nhưng anh ngàn vạn lần đừng vì em mà ầm ĩ gây mâu thuẫn với mẹ anh đó." LQĐ

Lâm Cẩn Ngôn nghe thấy lời này, đôi mắt sắc vô cùng dịu dàng, nắm tay cô khẽ nói: "Yên tâm đi, anh có chừng mực."

Anh nhìn chằm chằm vào gò má trắng nõn trơn bóng của cô, đưa tay khẽ vuốt ve, nói thêm: "Mẹ anh sẽ thích em."

Giản Vi không quá tin tưởng, vẻ mặt đầy lo lắng: "Sẽ sao?"

"Sẽ."

Bộ anh nói sẽ thì sẽ à?

Giản Vi mỉm cười: "Hi vọng vậy."

Đồng hồ trên tường đã chỉ mười một giờ rưỡi, Giản Vi từ trên giường Lâm Cẩn Ngôn bước xuống, nói: "Em về phòng ngủ đây, anh cũng ngủ sớm đi nhé."

Lâm Cẩn Ngôn đứng dậy đưa tay nắm chặt tay cô, khóe mắt chứa ý cười: "Ngủ ở đây đi?"

Giản Vi bị dọa, lập tức nói: "Không…. Không nên!"

Lâm Cẩn Ngôn thấy cô căng thẳng đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn cũng căng cứng theo, bật cười thành tiếng, đưa tay giữ cằm cô, "Chọc em thôi, có ngốc hay không thế?"

Giản Vi kéo tay anh ra, chép miệng trừng liếc anh: "Đáng ghét."

Mắng anh một câu rồi quay đầu đi ra ngoài.

Sau khi kéo cửa ra, đột nhiên nhớ tới gì đó, quay đầu nhìn về Lâm Cẩn Ngôn, nói: "Sinh nhật vui vẻ nhé Lâm Cẩn Ngôn."

Khóe miệng Lâm Cẩn Ngôn hơi cong lên, "Ừ, về phòng đi."

……..

Từ trong phòng Lâm Cẩn Ngôn đi ra, Giản Vi làm ra vẻ bình tĩnh, thong thả đi lên lầu.

Song khi vào tới phòng, dùng sức đóng cửa một cái, cô kích động nhào lên giường, hai chân ra sức đập giường, răng cắn chặt góc chăn, không để mình hét to lên vì quá hưng phấn.

Hai nụ hôn vừa rồi, đến bây giờ còn in rõ ràng trong đầu cô, giữa răng môi phảng phất như còn lưu lại nhiệt độ và mùi vị của anh, toàn thân cô đều nóng lên, mặt đỏ bừng chui tọt vào trong chăn.

Sao anh ấy có thể yêu cô nhỉ? Anh ấy thế mà yêu cô?

Đầy trong đầu đều lặp lại lời này,,,, hạnh phúc tới quá bất ngờ, cô gần như cho rằng mình đang nằm mơ.

Nhưng nụ hôn kịch liệt vừa rồi vô cùng chân thật, đầu lưỡi bị anh cắn đến giờ vẫn còn cảm thấy hơi đau – nhưng đau này không thể sánh với niềm vui sướng.

Cô kích động ôm chăn lặn lộn trên giường, cổ họng vẫn còn phát ra tiếng cười khanh khách không kiềm chế được.

Nào biết vui quá hóa buồn, cô ôm chăn lăn một vòng trên giường, không ngờ người lăn tới bên kia giường, ngay cả tự cứu cũng không kịp, người cộng với chăn "Ầm" một tiếng ngã nhào xuống sàn nhà.

"Á!" Giản Vi á một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại từ trên sàn nhà đứng lên, vuốt cái mông bị ngã đau, than thở lẩm bẩm bò lại lên giường –

"Thật là xui xẻo."

Dưới lầu, Lâm Cẩn Ngôn nghe rõ tiếng động vang lên không ngừng trên lầu, trong mắt nồng đậm ý cười không xóa đi được.

…….

Giản Vi kích động đến hơn nửa đêm, tới ba giờ sáng cuối cùng mới ôm chăn mỉm cười đi vào giấc ngủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!